shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Khi ý thức trở lại, tôi không còn cảm giác mình đang “tỉnh”.Giống như bị ném trở lại cùng một sân khấu, cùng một kịch bản, chỉ khác là lần này… tôi biết mình đang bị nhốt. Vẫn là thân ảnh khoác phượng quan hà bí. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, gió lạnh quất vào mặt, mang theo mùi đất ẩm quen thuộc. Tôi đứng giữa sân viện Phan gia, y hệt như trước đó. Không sai một viên gạch,…-
12.9 K • Ongoing
-
-
Khi mở mắt ra, tôi bàng hoàng nhận thấy mình đang đứng giữa sân viện tối om. Trời đã nhá nhem, mây xám ép thấp xuống mái ngói cũ. Gió lạnh rít qua hành lang, thổi tung bụi đất và lá khô, quất vào mắt đau rát. Đại trạch sừng sững phía trước, những khung cửa tối đen như hốc mắt trống rỗng, lặng lẽ nhìn xuống tôi. Tôi nhớ rất rõ — trước khi ngủ, tôi vẫn ở trong phòng. Không hề bước ra…-
12.9 K • Ongoing
-
-
Đêm ấy, tôi gần như không ngủ.Mỗi lần chợp mắt, tôi lại nghe thấy tiếng gỗ kẹt kẹt, như có ai đang kéo sân khấu trong bóng tối.Nhưng khi trời sáng, mọi thứ lại bị che phủ bằng một lớp bình thường giả tạo. Trời vừa hửng sáng, tiếng gõ cửa vang lên ba nhịp đều đặn, không nhanh không chậm, giống như đã được tính sẵn thời khắc. Phan Ngọc bước vào, mang theo ánh nắng sớm mỏng như lớp…-
12.9 K • Ongoing
-
-
Sau khi Phan Ngọc rời đi, gian phòng rộng lớn chìm vào thứ yên tĩnh nặng nề khó tả. Ánh nến đặt trên án gỗ tỏa ra quầng sáng vàng vọt, lay động theo từng cơn gió lùa qua khe cửa. Mùi gỗ cũ, mùi nhang tàn và một thứ hương thoang thoảng ngọt gắt quyện lại, khiến tôi thấy cổ họng khô khốc. Tô Vãn lại hoàn toàn trái ngược. Cô ấy đi loanh quanh khắp phòng, ánh mắt sáng rực như đứa trẻ bước…-
12.9 K • Ongoing
-
-
Bạn trai mời tôi đến tham gia đại lễ tế tự của làng bọn họ, tôi thuận tiện dẫn theo một người bạn vốn rất thích tìm hiểu về phong tục dân gian.Nào ngờ ngay đêm đầu tiên mới đến, tôi lại nhìn thấy bên giường mình một con búp bê mặc phượng quan hà bí (mũ phượng áo choàng).Nó nhận ra ánh mắt tôi, con ngươi chuyển động... rồi nhe miệng cười, bước về phía tôi. Tôi và Phan Ngọc…-
12.9 K • Ongoing
-
-
Hôm sau, tôi chờ cơ hội. Biểu ca vẫn vô tư ra vườn rau, vẫn kéo tôi đến bên cái giếng cổ phủ rêu xanh. Anh ta cười đùa, giẫm lên mép đá mòn, ánh mắt háo hức như trẻ con chờ mở quà. Nước giếng đen ngòm, lặng đến mức phản chiếu bầu trời xám nhợt, trông như một con mắt khép hờ đang giả vờ ngủ. “Nhìn lại thử đi,” anh ta giục, giọng pha lẫn khoái trá. “Hôm qua mày bảo thấy khuôn…-
2.8 K • Ongoing
-
-
Người ngoài, nếu nghe câu chuyện này, nhất định sẽ mắng tôi độc ác. Nhưng nếu họ dám mắng, tôi có thể khẳng định rằng đạo đức của họ cũng từng dao động giống tôi - cái ranh giới mỏng manh, run rẩy giữa tự vệ và trả thù. Bởi vì biểu ca… không phải một đứa trẻ bình thường. Tôi nhớ rất rõ, chỉ vài ngày trước khi xảy ra chuyện ở giếng cổ, anh ta đã nghĩ ra một…-
2.8 K • Ongoing
-
-
Những năm tôi còn rất nhỏ, để tránh kế hoạch hóa gia đình, tôi thường bị gửi đến ở nhờ nhà cậu. Quãng đường từ nhà tôi sang đó hơn ba mươi dặm, đủ xa để tôi có cảm giác mình bị ném sang một thế giới khác, nơi không ai thực sự quan tâm tôi nghĩ gì hay sợ điều gì. Cậu tôi có một người con trai, hơn tôi đúng một tháng tuổi. Tôi gọi anh ta là biểu ca. Biểu ca rất thích “chơi”.…-
2.8 K • Ongoing
-
-
Nhưng sự thật cuối cùng lại tàn nhẫn hơn tất cả những gì tôi từng tưởng tượng. Linh hồn của tôi, vì nỗi sợ hãi nguyên sơ và chấp niệm quá sâu, đã không chịu quay về thân xác. Nó bị cuốn theo ba mẹ, kẹt lại trong tòa nhà cháy dở ấy. Chính tôi - trong vô thức của một đứa trẻ không chấp nhận mất mát - đã dựng nên “khách sạn” kia, dùng ký ức, nỗi sợ và tình yêu để giam giữ cả ba…-
7.5 K • Ongoing
-
-
Ba mẹ kể rằng, để tìm được tôi, họ đã mời đến hai vị thầy pháp danh tiếng nhất. Chính hai người ấy đã tính ra một sự thật khiến ai nghe cũng lạnh sống lưng: có kẻ đang giam giữ hồn tôi trong tòa nhà này, trói chặt bằng một thứ tà thuật không thuộc về nhân gian. Sau nhiều lần van nài, hai thầy mới miễn cưỡng đồng ý giúp. Cái giá phải trả là sinh hồn xuất khiếu. Ba mẹ phải tạm…-
7.5 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 7 8 9 … 20 Next
