shynx86

    Stories 28
    Chapters 197
    Words 265.1 K
    Comments 1
    Reading 22 hours, 5 minutes22 h, 5 m
    • Chương 4: Sự Thật Ở Trong Vòng Tay Cover
      by shynx86 Mẹ bật khóc. Bà lao về phía tôi theo phản xạ, hai cánh tay run rẩy dang ra. Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm vào vai tôi, một lực vô hình dữ dội bắn ngược lại. Mẹ hét lên thảm thiết, cả thân thể như bị thứ gì đó hung hăng hất văng, ngã quỵ xuống sàn. “Không được!” Ba gào lên, giọng khản đặc đến biến dạng. Đôi mắt ông đỏ ngầu, mạch máu nổi rõ như sắp vỡ, bàn tay…
    • Chương 3: Vòng Tròn Không Được Bước Ra Cover
      by shynx86 Cả tòa khách sạn rung lắc dữ dội. Tiếng cửa sổ sắt va đập ầm ầm, tiếng cửa phòng bị giật bung vang lên liên hồi, dội vào hành lang dài hun hút. Từng cánh cửa bị hất tung khỏi bản lề, va mạnh vào tường rồi rơi xuống sàn, tạo nên những âm thanh khô khốc như xương gãy. Tôi có cảm giác như có một bầy quái vật vô hình đang điên cuồng đập phá, lật tung mọi thứ chỉ để tìm ra một lối…
    • Chương 2: Ngọn Lửa Chưa Tắt Cover
      by shynx86 Trong ánh mắt Tùng bá bá thoáng hiện một nét xót xa rất sâu. Ông không trả lời tôi ngay, chỉ đứng lặng vài giây, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi chậm rãi bước ra hành lang. Bàn tay ông vươn lên, nắm lấy tấm rèm dày che kín cửa sổ. “Không… không được kéo ra!”Tôi hoảng hốt kêu lên, tim đập thình thịch. Từ lúc đến đây, ba mẹ đã dặn tôi hết lần này đến lần khác, tuyệt đối không…
    • Chương 1: Khách Sạn Không Có Khách Cover
      by shynx86 Ba mẹ đưa tôi đi du lịch. Nói là du lịch, nhưng thực ra chúng tôi chưa từng bước chân ra khỏi khách sạn. Suốt hai mươi bốn giờ đồng hồ, ba người chúng tôi chỉ quanh quẩn trong một căn phòng hẹp, mùi ẩm mốc bám vào từng góc tường, từng tấm ga trải giường. Khách sạn này rất kỳ lạ. Ngoài chúng tôi ra, dường như không hề có bất kỳ vị khách nào khác. Không có tiếng nói chuyện, không có…
    • Chương 5: Thứ Chỉ Bị Dời Đi Cover
      by shynx86 Tôi thực sự không thể chấp nhận được. Sau những đêm mất ngủ triền miên, tôi nhờ người quen mời một vị đạo sĩ đến làm pháp sự siêu độ. Ông ta vừa bước chân vào viện, chưa kịp bày đàn lập pháp, đã đứng chết lặng rất lâu giữa sân. Sắc mặt ông tái dần, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Cuối cùng, ông lắc đầu, giọng khàn đặc: “Dưới lòng đất này… có thứ quá lớn.”“Tôi…
    • Chương 4: Tiền Giả Và Thứ Nằm Dưới Đất Cover
      by shynx86 Sáng ra, tôi lập tức gọi cho gã môi giới. Điện thoại vừa thông, giọng hắn đã vang lên sang sảng, đầy tự tin, như thể tôi đang hỏi một câu thừa thãi đến buồn cười: “Nhà này tuyệt đối không vấn đề gì! Thứ nhất, chưa từng có ai chết ở đây. Thứ hai, gia đình trước sống ở đây mạnh khỏe, rồi còn sang Nam Dương phát tài nữa. Phong thủy thế thì tốt lắm, sao mà xấu được?” Hắn…
    • Chương 3: Hai Đứa Trẻ Ở Hung Vị Cover
      by shynx86 Ông thợ già trầm giọng kết luận, từng chữ nặng như rơi xuống đáy giếng: “Đó không chỉ là bệnh đâu… mà là phong thủy độc. Thứ này ăn sạch cả người lẫn vật.” Câu nói ấy vừa dứt, trong sân như lạnh thêm mấy phần. Gió đêm lùa qua mái ngói, thổi tắt một nửa hơi men trong đầu tôi. Hai ông lão lại tiếp tục kể, giọng đều đều như đang đọc sổ tử. Có người chết vì tai nạn…
    • Chương 2: Động Thổ Và Người Không Nên Có Mặt Cover
      by shynx86 Nhưng mọi chuyện bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo ngay từ việc đầu tiên tôi làm sau khi gật đầu phá cái chòi nhỏ ấy. Tôi gọi thầu trên mạng. Điện thoại vừa kết nối, tôi còn chưa kịp nói hết địa chỉ, đầu dây bên kia đã im bặt một nhịp rất ngắn. Rồi giọng người thợ bỗng đổi hẳn, từ nhiệt tình sang ậm ừ, lấp lửng. “À… chỗ đó à…”“Để tôi xem lại lịch…
    • Chương 1: Hung Trạch Mở Cửa Cover
      by shynx86 Để tôi kể cho các người nghe một câu chuyện về hung trạch và ác quỷ… chính là chuyện chính tôi từng trải qua vài năm trước. Một câu chuyện quỷ dị đến mức mỗi khi nhớ lại, da đầu tôi vẫn còn tê dại, sống lưng lạnh buốt, như thể có thứ gì đó đang đứng ngay phía sau lưng mà thở. Chuyện xảy ra ở Bảo Định, Hà Bắc. Khoảng năm, sáu năm trước, tôi mua một căn viện cũ ở Bảo Định.…
    • Chương 8: Món Ngon Ở Góc Tối Cover
      by shynx86 Ông ta hất cằm. Từ bóng tối sau tấm rèm nhựa vô trùng, một người bước ra - Dư Thành. Không còn tạp dề dính dầu mỡ, hắn mặc đồ bảo hộ trắng, tóc trùm kín, chỉ lộ đôi mắt như hai vệt than ướt. Trong tay hắn là một khay inox, trên đó đặt sẵn một bát thịt đã thái lát, lớp sốt đỏ sẫm quánh lại như máu khô. Hắn cúi xuống, bế xốc tôi như bế một con lợn vừa mổ, kéo qua hành…
    Note