shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Người ta nói 21 ngày là đủ để hình thành một thói quen, nhưng để cai nghiện một con người, có lẽ cần cả đời. Tôi biết rất rõ những cơn mất ngủ triền miên này là phản ứng cai nghiện. Ba năm, hơn một ngàn ngày đêm, cơ thể và linh hồn tôi đã bị Nhậm Viễn Sâm khắc sâu dấu ấn. Chúng tôi không phải người yêu, nhưng lại sống chung như vợ chồng thực thụ suốt hai năm qua. Trừ những ngày…-
24.6 K • Ongoing
-
-
Tôi đang ngủ say thì bị Nhậm Viễn Sâm đánh thức, không phải bằng tiếng gọi, mà bằng sức nặng áp đảo của cơ thể anh. Trong bóng tối đặc quánh, hơi thở của người đàn ông nóng rực, phả vào cổ tôi dồn dập, mang theo sự nôn nóng hiếm thấy. Những nụ hôn không còn dịu dàng như mọi ngày mà trở nên dày đặc, mang tính xâm chiếm mãnh liệt, rơi xuống dái tai, xương quai xanh rồi trượt dài xuống…-
24.6 K • Ongoing
-
-
Vừa lên xe, không khí lạnh lẽo do sự xuất hiện của Chu Dương dường như vẫn còn vương vấn. Nhậm Viễn Sâm không nói lời nào, chỉ lật qua lật lại cổ tay tôi, nơi bị hắn ta nắm chặt lúc nãy. Dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt vào xe, những vết hằn đỏ ửng hiện lên rõ rệt trên làn da trắng nõn. Đôi mắt Nhậm Viễn Sâm tối sầm lại. Anh cúi đầu, đặt lên cổ tay tôi một nụ hôn thật…-
24.6 K • Ongoing
-
-
Tôi nheo mắt, nhìn người đàn ông đang bừng bừng lửa ghen trước mặt: “Bạch nguyệt quang nào? Em có bạch nguyệt quang đi nước ngoài từ bao giờ vậy?” Trước đây tôi đã từng muốn hỏi, nhưng hễ tôi mở miệng là anh lại chặn họng, cấm tôi nhắc đến "người đó". Mặt Nhậm Viễn Sâm xị xuống, giọng chua lè như vừa uống cả vại giấm: “Em còn giả vờ? Không phải là cái tên họ Chu mới về…-
24.6 K • Ongoing
-
-
Tiếng quát đầy uy lực khiến tôi giật bắn mình, rụt tay lại như bị điện giật. Ngẩng đầu lên, tôi thấy Nhậm Viễn Sâm đang đứng sừng sững ở cửa quán cà phê. Gió biển thổi tung mái tóc đen của anh, nhưng không thể làm mờ đi sát khí trong đôi mắt. Anh sải bước đến bên tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội vì chạy gấp. Mồ hôi lấm tấm trên trán, cà vạt lệch sang một bên – hình ảnh…-
24.6 K • Ongoing
-
-
Khi tôi tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là toàn thân đau nhức như vừa bị xe tải cán qua. Xương cốt rã rời, nhắc nhở tôi về sự điên cuồng đêm qua của Nhậm Viễn Sâm. Tôi hé mắt, liếc nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh. Hơi thở anh đều đều, cánh tay rắn chắc vẫn chiếm hữu đặt ngang eo tôi, như sợ tôi biến mất ngay cả trong giấc ngủ. Thừa dịp anh ngủ say, tôi cắn răng nén đau, nhẹ…-
24.6 K • Ongoing
-
-
Ngay khi định lao ra khỏi nhà đi tìm Hạ Chi, tôi lại nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ ông nội. Ông nói bệnh tim tái phát, bắt tôi phải về nhà cũ ngay lập tức. Nhưng khi bước vào phòng khách, đập vào mắt tôi không phải là ông cụ đang nằm trên giường bệnh, mà là Hà Lệ đang ngồi gọt hoa quả, cười nói vui vẻ bên cạnh ông. Lồng ngực tôi như có lửa đốt, nhưng lý trí buộc tôi phải kìm…-
24.6 K • Ongoing
-
-
Ánh nắng chói chang chiếu vào phòng đánh thức tôi dậy, đồng hồ đã điểm gần trưa. Không biết từ lúc nào, chiếc điện thoại “thất lạc” đã nằm ngay ngắn trên tủ đầu giường. Vừa bật máy lên, màn hình lập tức nhấp nháy cuộc gọi đến từ Lục Hiên: “Đàm Tranh! Em đang ở đâu? Thằng khốn nạn kia có làm gì em không?!” Giọng anh trai như muốn hét vỡ màng nhĩ. Tôi định mở miệng trấn an…-
9.0 K • Ongoing
-
-
Khoảng cách giữa hai bàn chưa đầy hai mét. Lục Hiên dường như cố tình muốn chọc điên hắn, cứ dính lấy tôi như sam. Anh hết ân cần lau khóe miệng lại tỉ mẩn bóc tôm cho tôi, miệng thì cứ một câu “Bảo bối”, hai câu “Cục cưng”. Chưa đầy năm phút sau, một tiếng “Rắc” chói tai vang lên. Tôi giật mình quay lại, ly rượu trên tay Hách Tử Sâm đã bị bóp nát vụn. Máu tươi hòa lẫn với rượu…-
9.0 K • Ongoing
-
-
Chiếc áo bệnh nhân được cởi bỏ, để lộ lồng ngực gầy guộc và vùng bụng chằng chịt những vết thương mới cũ đan xen. Nhìn những vệt máu đã khô khốc, minh chứng cho cơn điên loạn đêm qua, đôi mày tôi nhíu chặt lại vì xót xa. Hách Tử Sâm dường như cảm nhận được ánh mắt tôi, sự tự ti dâng lên khiến hắn hoảng loạn kéo chăn che kín người, giọng run rẩy: “Tranh Tranh, đừng nhìn… quay…-
9.0 K • Ongoing
-
- 1 2 … 20 Next
