3 Results in the "Huyền Huyễn" category
Cung Đấu (1)
Cưới Trước Yêu Sau (5)
Cổ Đại (6)
Gia Đấu (3)
Gương Vỡ Lại Lành (4)
Hiện Đại (1)
Hài Hước (6)
Hào Môn Thế Gia (7)
Khác (1)
Kinh Dị (12)
Linh Dị (12)
Nam Bệnh Kiều (3)
Ngôn Tình (15)
Ngược (5)
Ngược Tra (3)
Nữ Cường (1)
Oan Gia Ngõ Hẹp (1)
Sảng Văn (1)
Sủng (9)
Trinh Thám (1)
Truy Thê (4)
Trọng Sinh (1)
Tổng Tài (1)
Vườn Trường (1)
Xuyên Sách (1)
Điền Văn (1)
-
Đêm rằm tháng Bảy, chỉ một cái ngẩng đầu cũng đủ để đánh mất quyền làm người. Khi tin nhắn từ người cha đã mất tích mười năm xuất hiện, gia đình họ kịp khóa cửa trước khi cả khu chung cư chìm vào cơn điên loạn. Trên sân thượng, những kẻ ngắm trăng mỉm cười mê muội rồi tự lao xuống, xương thịt vỡ nát nhưng ý thức vẫn bị kéo đi bởi một “vẻ đẹp” không thể cưỡng lại. Cánh cửa đóng kín không ngăn được tiếng bò trườn ngoài hành lang. Những giọng nói quen thuộc vang lên trong đêm: hàng xóm, người thân, thậm chí là người đã chết — tất cả đều chỉ lặp lại một câu: “Ra ngắm trăng đi.” Ban ngày tưởng như an toàn, nhưng ánh sáng cũng biết nói dối. Ban đêm tưởng như kết thúc, nhưng thứ ngoài kia chỉ đang chờ. Bảy ngày trốn dưới gầm giường, bảy đêm không được nhìn lên bầu trời. Và khi trăng không còn đỏ, nỗi kinh hoàng thật sự mới bắt đầu: thứ đang gọi tên bạn… chưa từng cần bóng tối để nhìn lại thế gian.-
1.1 K • Jan 3, '26
-
1.3 K • Jan 3, '26
-
1.4 K • Jan 3, '26
-
-
Story
Chồng tôi đã chết
Buổi sáng tỉnh dậy, trên bàn ăn chỉ có ba quả đào đặt trên đĩa nhựa dùng một lần. Người đàn ông gọi là chồng mỉm cười dịu dàng, liên tục lặp lại một câu: “Ăn đi, ăn xong là tốt rồi.” Nhưng nụ cười ấy không có hơi ấm, bàn tay chạm vào lạnh như xác chết, và trong căn nhà quen thuộc bắt đầu xuất hiện những mùi thối rữa không thuộc về người sống. Cô muốn ra ngoài, nhưng có thứ không cho phép. Cửa bị khóa, gương phản chiếu thêm một người đứng sau lưng, những đoạn video gửi đến cho thấy một sự thật bị giấu kín: có kẻ đang mượn hình dạng chồng cô để giữ cô lại. Mỗi lần tỉnh dậy đều giống hệt nhau, mỗi buổi sáng đều lặp lại, và mỗi cái ôm đều kéo cô gần hơn với vực thẳm. Điều đáng sợ nhất không phải là bị săn đuổi, mà là bắt đầu nghi ngờ chính mình. Khi ký ức dần rỗng đi, khi cái lạnh trở nên quen thuộc, cô phải đối mặt với lựa chọn cuối cùng: chạy trốn khỏi giấc mơ… hay ở lại mãi mãi bên thứ đã chết nhưng không chịu buông tay?-
1.5 K • Jan 3, '26
-
985 • Jan 3, '26
-
1.3 K • Jan 3, '26
-
-
Khi thánh chỉ của Hoàng đế vừa ban xuống, ý muốn tống ta vào Lãnh cung, ta chợt nghe thấy tiếng lòng của hắn. Hắn đang đứng đó, vẻ mặt uy nghiêm, lạnh lùng đến mức không ai dám nhìn thẳng, nhưng bên trong lại là một mớ hỗn độn than thở: 【Phiền thật! Đêm nay lại không thể ôm Hoàng hậu ngủ rồi.】 Ta đứng thẳng người, chấp nhận số phận, ánh mắt không hề dao động. Đáng lẽ ta phải sợ hãi, phải đau khổ, nhưng âm thanh vang vọng trong tâm trí lại khiến ta ngẩn người. Hoàng đế, Lý Thần, khẽ nhíu mày. Đôi mắt phượng sắc bén nhìn chằm chằm vào ta, Mộ Dung Uyển, như đang chờ đợi một điều gì đó. 【Sao Hoàng hậu không chịu mở miệng cầu xin Trẫm? Mau cầu xin đi, chỉ cần nàng nói một câu, Trẫm lập tức thu hồi thánh chỉ. Ta đã chuẩn bị sẵn sàng để đổi ý rồi!】 Hắn không hề thu hồi ánh mắt, nhưng động tác nắm lấy tay áo long bào của hắn lại siết chặt hơn một chút. Biểu cảm ngoài mặt vẫn là sự lạnh lùng của một vị quân vương, nhưng trong lòng lại không ngừng thúc giục. Ta vẫn giữ im lặng, không cầu xin một lời. Ta không biết hắn đang chờ đợi cái gì. Đột nhiên, hắn thở dài một hơi, tiếng lòng lại vang lên, lần này mang theo một chút ấm ức và hoang đường: 【Hay là… Trẫm dọn thẳng vào Lãnh cung, ở chung với Hoàng hậu có được không? Dù sao thì chỗ đó cũng yên tĩnh, không bị đám phi tần lắm lời kia làm phiền. Chỉ cần có nàng, Lãnh cung cũng thành Ngự hoa viên rồi!】 Khóe môi ta suýt nữa cong lên thành một nụ cười. Ta cố gắng hết sức kìm nén, giữ nguyên khuôn mặt bình thản và cung kính, trong lòng thầm nghĩ: Vị Hoàng đế này… rốt cuộc đang làm trò gì vậy?-
889 • Dec 30, '25
-
924 • Dec 30, '25
-
1.1 K • Dec 30, '25
-
