4 Results in the "Gương Vỡ Lại Lành" category


    • Từ Chối Trùm Trường, 8 Năm Sau Hắn Trở Thành Sếp Tổng Điên Cuồng Cầu Hôn! Cover
      by shynx86 Thời trung học, gã đại ca ngang ngược của trường, Mạnh Quyết, từng bị tôi (Diệp Thanh Lệ) thẳng thừng từ chối một cách phũ phàng. Vậy mà, hắn vẫn ôm ấp ý đồ mờ ám với tôi suốt bao năm ròng. Lần này, tôi gật đầu đồng ý trở thành bạn gái hắn. Hắn vui đến mức đốt pháo hoa cả đêm, rực rỡ thắp sáng cả thành phố, tạo ra một màn tỏ tình hoành tráng. Vừa quay người đi, hắn đã cao ngạo khoe khoang với đám chiến hữu: “Vợ tôi ngày xưa kiêu căng ngạo mạn là thế, bây giờ chẳng phải ngoan ngoãn gọi tôi một tiếng chồng sao?” “Không nghe lời, thì dạy dỗ thôi.” Trong phòng riêng, cả đám cười hùa, trầm trồ khen ngợi thủ đoạn “lật kèo” của hắn. Tôi đẩy cửa bước vào, ánh mắt lạnh lùng: “Khoác lác đủ chưa?” Hắn nhíu mày, nâng cổ tay xem đồng hồ, ánh mắt lộ vẻ chột dạ: “Vợ à, mới khoe được năm phút đã bị bắt tại trận rồi à?” “Ừ.” Cả phòng: “???”
    • Miệng Nói Hận Bị Ép Cưới, Hắn Lại Tự Còng Tay Khóc Lóc Cầu Xin Vợ Đừng Đi! Cover
      by shynx86 Sau khi bị Lý Phù Hạ cưỡng ép kết hôn bằng một hợp đồng hôn nhân lạnh lùng, Đàm Kỳ cứ ngỡ cuộc đời mình đã bị xiềng xích vĩnh viễn. Thế rồi, một vụ tai nạn giao thông xảy ra. Lý Phù Hạ mất trí nhớ. Đàm Kỳ đến bệnh viện, không một chút quan tâm, chỉ liếc nhìn cô đầy vẻ chán ghét. “Cô lại giở trò gì để ép tôi nữa đây?” Giọng điệu anh ta trầm thấp, mang theo sự thiếu kiên nhẫn đến cực điểm. “Mất trí nhớ? Cô coi tôi là thằng ngốc hả, Lý Phù Hạ?” Tôi, người đã quên đi mọi oán hận hai năm qua, chỉ nhìn vào đôi mắt chứa đầy hận ý đó, rồi nhẹ nhàng mở lời xin lỗi, nhân tiện đề nghị ly hôn. Ngay lập tức, Đàm Kỳ sững người, vẻ mặt vốn lạnh lùng bỗng chốc trở nên khó tin, điên cuồng và giận dữ. Anh ta siết chặt tay, gằn từng chữ: “Ly hôn?” “Cô muốn bức chết tôi à? Dựa vào đâu mà cô nói kết hôn là kết hôn, nói ly hôn là ly hôn!” Rốt cuộc, người hận tôi đến chết lại là người không buông tay. Đàm Kỳ, anh diễn kịch giỏi đến mức nào nữa?
    • Con Trai Gọi Cảnh Sát Là Bố, Cô Hoảng Hốt Bỏ Chạy Giữa Đêm Giao Thừa! Cover
      by shynx86 Đêm giao thừa, tôi đưa con trai Trần Tử Hào đi xem pháo hoa. Mới lơ là một chút, thằng bé đã chạy bổ tới trước mặt một chú cảnh sát, đòi bế. Người đàn ông trong bộ cảnh phục ấy, dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại dịu dàng một cách lạ thường với cục thịt nhỏ dưới chân. Nhưng ngay lập tức, tôi toát mồ hôi lạnh, xoay người định chuồn thẳng. Bởi vì, người mà con trai tôi đang ôm chặt thắt lưng, chính là Thẩm Chi An, bạn trai cũ của tôi – người mà tôi đã lạnh lùng đá đi ba năm trước. Thằng nhóc thấy tôi định chạy, lập tức dí sát mặt vào khuôn mặt điển trai của anh, oang oang tung “chiêu cuối” giữa tiếng pháo hoa khai hỏa: “Mẹ ơi!” “Con tìm thấy bố rồi!”
    • “Mượn Giống” Thương Nhân Rồi Bỏ Trốn, 5 Năm Sau Hắn Đem Đại Quân Về Đòi Nợ! Cover
      by shynx86 Chạy trốn kẻ mang cốt nhục của vương gia Mạnh Vãn Thường vốn không hề có ý định kết hôn, cả đời này, nàng chỉ khao khát có một đứa con mang dòng máu của mình. Sau bao ngày ngấm ngầm tính toán, nàng quyết định chọn lấy một khách thương tiêu dao, Triệu Kính Viễn, người sở hữu cả tài lẫn mạo. Đợi đến khi thành công mang thai, nàng đã nhẫn tâm vứt bỏ hắn. Nàng cứ ngỡ kẻ bị mình chọc giận mà bỏ đi chỉ là một thương hộ bình thường của kinh thành, nhưng nào ngờ, người rời khỏi Dương thành với đầy phẫn hận lại chính là Túc Vương Triệu Kính Viễn. Năm năm sau, bi kịch ập đến. Khi ta đang quỳ gối dưới chân nha môn vì Vân Mặc bị bắt cóc, hắn, đường đường là Túc Vương, lại xuất hiện. Hắn dửng dưng nhìn ta cầu xin, sau đó lạnh lùng phán: “Mạnh thị, ngươi tự coi trọng bản thân mình quá rồi. Ngươi với ta là gì, ta có nợ nần gì mà phải cùng ngươi tính toán?” Đến khi ta tuyệt vọng hét lên: “Triệu Kính Viễn, đó là con của chàng!” – Túc Vương mới giận dữ hồi kinh, dùng toàn bộ uy quyền của mình để lật tung cả kinh thành. Vài ngày sau, ta nhìn thấy hắn trở về, trong ngực ôm chặt tiểu hài tử của ta. Triệu Kính Viễn lạnh lùng nhìn Mạnh Vãn Thường, khóe môi ẩn giấu một ý cười thâm hiểm: “Thế nào? Sao lần này lại không tìm cách chạy nữa?” Hắn bế cao đứa trẻ. “Đây chẳng phải là đại lễ mà nàng đã dâng tặng cho Bản Vương ư?” Xong rồi. Lần này, quả thực là nàng không thể thoát khỏi bàn tay của vị Túc Vương tàn khốc này nữa rồi…
    Note