Chương 2 – Rằm Tháng Bảy Và Điều Cấm Kỵ
by shynx86Đó là một vầng trăng đỏ đến mức không thể gọi tên.
Không phải sắc đỏ rực rỡ, mà là thứ đỏ đục ngầu, đặc quánh, như máu đã để quá lâu trong bát tế. Nó treo lơ lửng giữa trời đêm, phình to bất thường, bề mặt lồi lõm như một con mắt khổng lồ đang thối rữa, từ tròng mắt rỉ ra những vệt đỏ sẫm tựa mủ chảy.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi tê cứng.
Một cảm giác ghê tởm dữ dội dâng lên, khiến dạ dày co rút. Nhưng ngay sau đó, một luồng khoái cảm quái dị lại trào lên từ đáy tim, lạnh lẽo mà ngọt ngào.
Đẹp quá.
Ý nghĩ ấy vang lên rất rõ ràng trong đầu tôi, rõ đến mức tôi hoảng sợ chính bản thân mình.
“Tịch Nhi, tỉnh lại!”
Một cái tát giáng mạnh lên mặt tôi. Mẹ tôi nhắm chặt mắt, vừa run vừa hét, giọng khàn đặc vì nôn khan:
“Đừng nhìn! Đừng nhìn mặt trăng!”
Em trai tôi cũng đã nhắm nghiền mắt, hai tay ôm bụng, nôn khan liên tục. Rõ ràng nó cũng đã thoáng nhìn thấy ánh sáng đỏ kia.
Chỉ có tôi.
Tôi không nôn.
Trong đầu tôi, cảm giác tán thưởng quái đản ấy vẫn âm ỉ cháy, như một ngọn lửa nhỏ không sao dập tắt được. Mặt trăng đỏ… đẹp đến mức khiến người ta muốn dâng hiến mọi thứ.
Ngay giây sau đó, âm thanh đầu tiên vang lên.
“Bịch!”
Rồi “bịch! bịch! bịch!”
Tiếng người rơi xuống đất liên tiếp vang dội từ bên ngoài tòa nhà, nặng nề và dứt khoát, như những túi thịt bị ném xuống nền bê tông.
Tôi nghe thấy tiếng hét pha lẫn tiếng cười điên dại.
“Đẹp quá… hãy ôm lấy tôi…”
“Mặt trăng… mặt trăng ơi…”
Những người hàng xóm trên sân thượng, những người vừa còn cười nói ồn ào, giờ đây từng người một lao thẳng về phía ánh trăng đỏ, thân thể họ lơ lửng trong khoảnh khắc, rồi rơi thẳng xuống như những con bù nhìn bị cắt dây.
Bịch. Bịch. Bịch.
Xương gãy, thịt nát, âm thanh va chạm chói tai vang vọng khắp khu nhà. Tôi có cảm giác như máu và xương của họ đang bị hút lên trời, hòa tan vào vầng trăng đỏ kia.
Ánh sáng ngoài rèm cửa càng lúc càng đậm. Dù đã nhắm mắt, tôi vẫn “nhìn thấy” mặt trăng, rõ ràng đến đáng sợ, như thể nó đang in thẳng vào sau mí mắt tôi.
“Vào phòng ngủ!” Mẹ tôi nôn khan, bò loạng choạng về phía hành lang. “Mau!”
Em trai tôi đã kiệt sức, giọng khàn đặc, bám chặt lấy tôi:
“Chị ơi… em sợ…”
Giọng nói yếu ớt ấy như một sợi dây kéo tôi lại với thực tại. Tôi nghiến răng, dồn sức kéo em trai bò theo mẹ. Phía sau, ánh sáng đỏ quái dị vẫn bám riết lấy chúng tôi, xuyên qua rèm, xuyên qua tường, như có linh trí.
Bịch! Bịch! Bịch!
Tiếng rơi xuống vẫn không dứt.
Chúng tôi chui vào phòng ngủ, trốn xuống gầm giường. Chiếc giường gỗ dày che chắn tầm nhìn, cuối cùng cũng cắt đứt được ánh sáng đỏ trực diện kia.
Em trai tôi ngất lịm. Mẹ tôi thì vẫn nôn khan không ngừng, một tay che mắt, một tay ôm chặt lấy tôi.
“Tịch Nhi…” Giọng bà run rẩy. “Đừng sợ… đừng nhìn…”
Tôi cứng đờ như khúc gỗ.
Điều đáng sợ nhất là tôi nhận ra, nỗi kinh hoàng trong lòng mình đang phai nhạt rất nhanh. Thay vào đó, ý nghĩ kia lại lặng lẽ trỗi dậy.
Mặt trăng đẹp như vậy… tại sao phải sợ?
“Mặt trăng… đẹp quá…”
Giọng nói trầm đục, khàn khàn vang lên ngay ngoài cửa.
Là bác Hoàng.
Bác ấy… chưa chết.
Tôi nghe thấy tiếng xương cọ vào bậc cầu thang, cộc cộc, cộc cộc, giống như tiếng gõ trống đồng trong lễ tế. Rõ ràng cơ thể bác đã không còn nguyên vẹn. Có lẽ tay chân đã gãy, lưng đã gập, thậm chí toàn thân chỉ còn là một đống thịt méo mó.
Nhưng nó vẫn đang bò.
Bò lên lầu.
Muốn đến gần mặt trăng hơn.
“Lên… mặt trăng…”
Tiếng bò lổm ngổm dày đặc vang khắp hành lang. Tôi không dám tưởng tượng có bao nhiêu “người” đang trườn bên ngoài.
Chỉ nghĩ thôi cũng khiến tôi buồn nôn. Cảm giác tán thưởng trong lòng bị đè nén, nỗi sợ hãi mới ập tới như sóng vỡ bờ.
Tôi ôm chặt mẹ. Bà run lên bần bật, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại, như thể đó là vật duy nhất níu bà với thế giới này.
Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn mới.
Tôi cúi xuống nhìn, tim thắt lại.
“Phải khóa chặt cửa! Phải khóa chặt cửa! Chúng sẽ tìm những người không chịu đi theo mặt trăng đỏ!”
Tin nhắn của bố gấp gáp, từng chữ như được gõ bằng máu.
Mẹ tôi run run hỏi, giọng gần như thì thầm:
“Tịch Nhi… cửa đã khóa chưa con?”
Tôi nuốt nước bọt.
“Em trai vào sau cùng… chắc nó khóa rồi…”
Gần như cùng lúc, giọng của bác Hoàng vang lên sát cửa.
“Hàng xóm ơi… ngắm trăng đi…”
Tôi và mẹ đồng loạt rùng mình.
Bác Hoàng chưa rời đi.
Không.
Nó đang nhắm vào chúng tôi.
Nó đã nhìn thấy chúng tôi chạy về nhà. Chúng tôi là những kẻ không chịu đi theo mặt trăng đỏ.
“Mau ra ngắm trăng…” Giọng nó cao vút, méo mó. “Đẹp quá… đẹp quá…”
Tiếng tay nắm cửa bị lay mạnh. Kim loại kêu ken két. Nó đang cố mở cửa. Chỉ là cơ thể đã nát đến mức không còn linh hoạt.
“Tịch Nhi…” Mẹ tôi đẩy điện thoại vào tay tôi, ánh mắt vừa sợ hãi vừa quyết liệt. “Con trốn ở đây, đừng động đậy. Mẹ ra xem cửa.”
Tôi chưa kịp ngăn, bà đã bò ra khỏi phòng ngủ.
Ngay sau đó, tiếng tay nắm cửa xoay mạnh vang lên. Cửa bật ra một khe hẹp. Mẹ tôi hét lên.
Tim tôi như vỡ tung. Tôi lao ra theo bản năng.
Trước mắt tôi, mẹ đang ngồi bệt dưới đất, lưng dựa tường. Cánh cửa bị đẩy hé ra. Ở khe cửa, một “thứ” kẹt lại.
Thân thể méo mó, xương gãy lòi ra, da thịt tróc từng mảng, đầu ngẩng lên, nụ cười kéo căng đến mang tai.
“Hàng xóm…” Nó cười. “Ngắm trăng đi…”
Tôi nôn mửa dữ dội. Chỉ nhìn một giây thôi, tôi đã cảm giác sinh lực trong người bị hút cạn.
Đây không còn là con người nữa.
“Tịch Nhi… chạy đi…” Mẹ tôi cắn răng bò tới kéo tôi.
Còn “bác Hoàng” vẫn cười, giọng ngọt ngào đến bệnh hoạn:
“Sao thế… trăng đẹp lắm mà…”
Tôi vừa nôn vừa lùi lại, mắt không dám nhìn thẳng, lắp bắp:
“Sắp… sắp đi rồi…”
“Được… được…”
Nó quay đầu, chậm rãi trườn đi, để lại trên sàn những vệt nhớp nháp như tiết lợn thối, hướng về phía sân thượng.
Tôi đóng sập cửa, khóa chặt từng lớp then, kéo mẹ trở lại dưới gầm giường.
Mẹ tôi ngất lịm, toàn thân lạnh ngắt.
Tôi ôm chặt bà, dựa lưng vào em trai, nhắm chặt mắt.
Bên ngoài, tiếng ca tụng mặt trăng, tiếng xương thịt rơi vỡ, tiếng bò lổm ngổm vang lên khắp nơi, hòa thành một bản nhạc tế quái dị của đêm rằm tháng Bảy.

0 Comments