Chẳng lẽ…

    Tôi run rẩy nhìn lại những dòng tin nhắn trên màn hình.

    “Ăn đi, ăn xong cô sẽ hóa thành tinh, cũng sẽ giống như hắn.”

    Tim tôi chợt thắt lại, như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Lồng ngực đau âm ỉ, từng nhịp tim nặng nề đến mức tôi nghe rõ tiếng máu chảy trong tai.

    Hắn muốn biến tôi thành yêu tinh sao?

    Ý nghĩ đó vừa xuất hiện đã khiến tôi nổi da gà. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác phản bác mãnh liệt dâng lên trong đầu.

    Không.

    Hắn không phải là yêu tinh.

    Nếu là yêu tinh, hắn sẽ không… như vậy.

    Tôi nhớ lại đoạn video vừa rồi, toàn thân lạnh toát. Trong hình ảnh mờ nhòe đó, phía sau lưng “chồng” tôi đã xuất hiện một cái bóng. Một cái bóng không rõ hình dạng, không có khuôn mặt, chỉ là một mảng tối méo mó bám sát lấy hắn như cái bóng của tử thần.

    Trong video, cái bóng ấy đột nhiên vươn ra một bàn tay.

    Bàn tay dài, đen sì, những ngón tay khẳng khiu như móng vuốt.

    Nó vuốt nhẹ lên khuôn mặt tôi trong video.

    Không phải vuốt ve dịu dàng, mà là kiểu chạm chậm rãi, đầy chiếm hữu, như đang xác nhận thứ đồ vật thuộc về mình. Rồi từ khoảng không vô hình ấy, vang lên một tiếng cười khẽ, lạnh lẽo, rợn người.

    Tôi kinh hãi đến mức toàn thân cứng đờ, vội vàng tắt video đi.

    Màn hình tối sầm lại, nhưng hình ảnh vừa rồi vẫn in hằn trong đầu tôi, không sao xóa nổi.

    Thế giới này… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    Tôi đứng giữa phòng khách, cảm giác căn hộ quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Mỗi góc tường, mỗi cánh cửa đều như đang che giấu thứ gì đó không thuộc về người sống. Không khí nặng nề đến mức tôi thấy khó thở.

    Ngay lúc đó, điện thoại lại rung lên.

    Một tin nhắn mới.

    “Cô bé, tôi là một thợ săn quỷ. Nhanh lên, đi xem tủ quần áo của cô đi.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, cổ họng khô khốc.

    Thợ săn quỷ?

    Một từ ngữ vừa hoang đường vừa đáng sợ.

    Tôi vô thức lùi lại một bước, lưng chạm vào bức tường lạnh ngắt phía sau. Tôi không muốn xem. Tôi không muốn biết thêm bất cứ thứ gì nữa. Trực giác mách bảo tôi rằng, chỉ cần mở cái tủ đó ra, có thứ gì đó sẽ vĩnh viễn thay đổi.

    Nhưng những dòng chữ kia giống như có ma lực.

    Chúng bám chặt lấy ý thức của tôi, thì thầm, thúc giục, không cho tôi trốn tránh. Tim tôi đập loạn xạ, chân tay cứng đờ, nhưng cơ thể lại không nghe theo ý chí.

    Tôi quay người.

    Từng bước một, tôi đi về phía tủ quần áo trong phòng ngủ.

    Mỗi bước đi đều nặng nề, như thể sàn nhà đang dính chặt lấy bàn chân tôi. Tôi đứng trước cánh tủ, tay đặt lên nắm cửa, run rẩy đến mức không thể dùng lực.

    Cuối cùng, tôi vẫn mở nó ra.

    Bên trong tủ, treo vài bộ quần áo quen thuộc. Không có mùi lạ, không có thứ gì đột ngột nhảy ra. Ở mặt trong cánh tủ, có một tấm gương.

    Tôi nhìn vào gương.

    Khuôn mặt tôi hiện lên trong đó, tái nhợt, đôi mắt thâm quầng, trông mệt mỏi nhưng vẫn là tôi. Không có gì bất thường. Tôi thở phào một hơi, tim vừa mới dịu xuống được một chút.

    Nhưng ngay sau đó, tôi nhận ra điều sai trái.

    Trong gương, phía sau lưng tôi… có thêm một người.

    “Chồng” tôi.

    Anh đứng rất gần, gần đến mức gần như áp sát vào lưng tôi. Trong gương, anh mỉm cười, nụ cười dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình.

    Môi anh khẽ động.

    “Cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi.”

    Tôi hét lên trong cổ họng, lùi mạnh về phía sau, đồng thời đóng sầm cánh tủ lại.

    “Rầm!”

    Âm thanh vang dội trong căn phòng trống trải.

    Tôi đứng run rẩy, tim đập loạn xạ, hơi thở đứt quãng. Tôi không dám quay đầu lại. Tôi có cảm giác chỉ cần quay lại thôi, hắn sẽ đứng ngay sau lưng tôi, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy.

    Hắn đang ở bên cạnh tôi!

    Ý nghĩ đó khiến tôi gần như phát điên.

    Tôi chậm rãi quay đầu lại.

    Không có ai.

    Phía sau tôi trống rỗng, chỉ có căn phòng im lặng đến đáng sợ.

    Anh ấy… đã chết rồi.

    Ý nghĩ đó bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu tôi, không còn chút mơ hồ nào nữa. Cái người vừa rồi trong gương… không thể là chồng tôi.

    Đột nhiên, một ý nghĩ khác lóe lên.

    Tôi vội vàng lấy điện thoại ra, tay run đến mức suýt đánh rơi. Tôi mở lại video vừa rồi.

    Màn hình sáng lên.

    Trong video, “chồng” tôi vẫn đứng đó, nụ cười quái dị trên gương mặt.

    Và phía sau lưng hắn…

    Cái bóng mơ hồ kia hiện ra rõ hơn.

    Đó không còn là một cái bóng vô định nữa, mà là một con quái vật không có khuôn mặt. Trên phần đầu trống trơn của nó, chỉ có một cái miệng khổng lồ, đầy máu, hàm răng sắc nhọn lởm chởm.

    Cái miệng ấy đang há ra.

    Đang cắn chặt vào gáy tôi trong video.

    Tôi hít một hơi thật sâu, tim đau nhói, rồi tắt phăng video đi.

    Ngay giây tiếp theo, điện thoại lại rung lên.

    Tin nhắn mới.

    “Cô bé, cô không phải thợ săn quỷ, nhưng lại có linh căn. Lát nữa, tôi sẽ cho cô biết cách đối phó với chúng.”
    “Bây giờ, hãy lắng nghe tôi, chạy đến phòng tắm, đóng cửa lại, đừng nhìn vào gương!”

    Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đó.

    Tôi không tin.

    Lý trí gào thét rằng tất cả chỉ là điên loạn, là ảo giác. Nhưng cơ thể tôi vẫn cử động, giống như bị kéo đi bởi một sợi dây vô hình.

    Tôi bước vào phòng tắm.

    Ánh đèn trong phòng tắm sáng lạnh lẽo. Gương treo trên tường phản chiếu mọi thứ quá rõ ràng. Tôi không dám nhìn vào đó, vội vàng cúi đầu, tránh ánh mắt của chính mình.

    Tôi trốn trong phòng tắm, đóng cửa lại, rồi lại mở ra, rồi lại đóng vào, lặp đi lặp lại như một kẻ mất trí.

    Bởi vì trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ.

    Tôi nghĩ… mình đã chết rồi.

    Chỉ là tôi không dám thừa nhận điều đó.

    “Bụp.”

    Cửa phòng tắm bỗng đóng sầm lại.

    Âm thanh vang lên ngay sau lưng tôi.

    Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ trong bồn tắm.

    “Tên ngốc này, chạy cái gì?”
    “Cứ ở trong đây chơi với tao đi.”

    Toàn thân tôi cứng đờ.

    Tôi run rẩy, chậm rãi mở mắt ra.

    Trong bồn tắm… là máu.

    Máu đỏ sẫm, đầy tràn, bốc lên mùi tanh nồng. Từ trong làn máu đó, khuôn mặt “chồng” tôi hiện ra, vẫn mỉm cười nhìn tôi.

    Nhưng đôi mắt anh đã không còn.

    Hai hốc mắt trống rỗng, đen kịt, như hai cái hố sâu nhìn thẳng vào linh hồn tôi.

    Tôi hét lên.

    Cả thế giới đảo lộn.

    Tôi bật dậy.

    Lúc này, tôi mới nhận ra mình đang nằm trên giường.

    Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, tim đập điên cuồng. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của chồng tôi đang cúi sát bên cạnh, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

    “Em yêu, em sao thế?”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note