15.

    Chớp mắt đã hơn một tháng trôi qua.

    Hôm ấy vào giờ Hợi, quản gia Chu bước vào bếp, thấy ta vẫn bận rộn bên bếp lò, không khỏi kinh ngạc:

    “Lư nương tử sao còn ở đây? Nếu còn chậm trễ, e là sẽ phạm giờ giới nghiêm.”

    Ta lau mồ hôi bên trán, ngượng ngùng cười:

    “Nghe nói vương phi gần đây thường mất ngủ, nô tỳ muốn thử sắc một món canh an thần, nhất thời quên cả thời gian.”

    Quản gia Chu hiểu ý, đích thân dâng bát canh lên vương phi.

    Đêm ấy, vương phi thực sự ngủ ngon tới sáng.

    Từ đó, ta lấy cớ sắc canh an thần, được lưu lại vương phủ qua đêm.

    Vương phi rộng lượng, còn đặc biệt ban cho ta một gian phòng riêng, khỏi phải chen chúc cùng người khác.

    Lư Triều nhận được thư ta gửi, liền mượn danh nghiên cứu y lý mà tạm thời trải chiếu dưới đất ngủ lại y quán.

    Nghe nói thiếu gia từng đến tìm, nhưng hàng xóm đều nói ta đã vào vương phủ làm việc.

    Kinh thành có đến bốn phủ hoàng tử, hắn biết tìm đâu?

    Cơ hội đến còn nhanh hơn dự liệu.

    Gần đây chứng đau đầu của vương phi lại tái phát, thử bao phương thuốc cũng chẳng có hiệu quả.

    Ta nhân lúc dâng canh, khẽ khàng thưa:

    “Dân nữ có tướng công cũng hiểu đôi chút y lý, phần lớn dược thiện dân nữ nấu đều do chàng chỉ dẫn.

    Nếu vương phi không chê thô kệch…”

    Vương phi day huyệt thái dương, nhẹ gật đầu.

    Hôm sau, Lư Triều mang hòm thuốc vào phủ.

    Lúc bắt mạch, chàng trầm tĩnh điềm đạm, đơn thuốc kê ra lại vô cùng đặc biệt:

    Lấy xoa bóp làm chính, dược thang làm phụ.

    Chàng truyền lại phương pháp xoa bóp cho bà vú bên cạnh vương phi.

    Vương phi áp dụng ba ngày, quả thật giảm hẳn cơn đau đầu.

    Từ đó, Lư Triều được vương phi ưu ái, thường xuyên được gọi vào phủ bắt mạch kê đơn.

    Ngày tháng trôi qua, vợ chồng ta cũng tích góp được không ít tiền thưởng.

    Nhưng ở nhờ vương phủ đâu thể là kế lâu dài.

    Ta và Lư Triều bàn bạc, không bằng bán căn nhà hiện tại, rồi mua một căn nhà mặt phố khác.

    Mở một gian tiệm dược thiện và khám bệnh ở phía trước, phía sau làm chỗ ở.

    Vừa có kế sinh nhai, vừa tránh được sự dây dưa của thiếu gia.

    Cho đến khi nhận được thư của đệ đệ, ý niệm ấy càng thêm kiên định.

    16.

    Thì ra những năm qua, đệ đệ ta đã vào quân ngũ, hiện giữ chức Phó úy phẩm thất, sắp được điều về kinh, đảm nhiệm chức vị Phó vệ của đội Ngự tiền.

    Năm đó lúc chạy nạn, ta bệnh đến hấp hối, cắn răng đẩy nó ra:

    “Đừng lo cho tỷ, mau chạy đi mà giữ mạng.”

    Vậy mà đứa trẻ mới mười tuổi ấy, lại cõng ta, bò ra khỏi núi xác biển máu.

    Lúc chia tay, ta vẫn nghĩ cả đời này không còn cơ hội gặp lại.

    May thay khi vào phủ họ Kha, ta còn được mấy năm yên ổn.

    Nhưng từ lúc biết nó nhập ngũ, lòng ta cứ treo ngược mỗi ngày, đêm nào cũng ngủ chẳng yên.

    Giờ hay tin nó không những còn sống, lại còn được điều về kinh nhậm chức…

    Không còn phải giành mạng dưới đao kiếm nữa…

    Ta ôm chặt tờ thư, nước mắt tràn ra, làm nhòe cả nét mực.

    Tháng thứ hai sau khi tiệm thuốc mở cửa, vương phi mở yến “Phi hoa”, đặc biệt dặn ta chuẩn bị một món bánh sở trường.

    Ta cẩn thận nấu món cao bạch phục linh sơn dược, nặn bánh thành hình hoa, thanh nhã nhẹ hương, ẩn tàng dược tính.

    Khách khứa nếm thử ai nấy đều trầm trồ.

    Vương phi vui vẻ gọi:

    “Mau mời Lư gia nương tử ra gặp mặt.”

    Vương phi vui mừng, đích thân giới thiệu ta với các mệnh phụ quyền quý có hứng thú với dược thiện.

    Khi ta khom người hành lễ, đuôi mắt lại vô tình quét qua một ánh nhìn nóng rực như lửa.

    Tay thiếu gia đang cầm chén trà run lên, nước suýt nữa đổ ướt cẩm bào.

    Hắn nhìn ta chằm chằm, rồi quay sang nhìn Lư Triều – người đang giảng giải về dược lý với khách – ánh mắt âm trầm lạnh lẽo.

    Ta sớm đã đợi đến ngày này, cũng vì ngày này mà âm thầm chuẩn bị bao lâu.

    Đã muốn lập nghiệp ở kinh thành, sao có thể cả đời trốn chạy?

    Ta hiểu rất rõ đạo lý nơi cửa quyền:

    Điều họ xem trọng nhất – chẳng gì hơn thể diện.

    Ta mượn tay nghề dược thiện, dần tạo chút danh tiếng trong giới quý nhân.

    Cố ý để mọi người đều biết – ta là đầu bếp tiệm dược thiện nhà họ Lư, nhưng lại không phải đầu bếp tầm thường.

    Những bậc vương tôn quý tộc, ai mà không có lúc đau đầu nhức mỏi?

    Ai mà không cần điều dưỡng thân thể?

    Trong mắt họ, ta trở thành một người có ích, nhưng không đáng bận tâm.

    Cho dù thiếu gia có thủ đoạn đến đâu, cũng không thể âm thầm đưa một nữ đầu bếp từng lộ mặt trước vương phi – lại có chút danh tiếng – vào phủ làm thiếp.

    Bởi vì, trong kinh thành này, điều mà giới quý tộc kiêng kỵ nhất – chính là mất mặt.

    Ta lặng lẽ tránh đi ánh mắt hắn, trong lòng biết rõ – giờ phút này, cuối cùng hắn cũng đã nhận ra:

    Người trước mặt đây – chính là Hà Ảnh có thể tự mình dựng thân, tự nuôi sống mình bằng một tay nghề.

    Không còn là A Anh từng để hắn quyết định sống chết chỉ bằng một cái nhấc tay nữa.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note