CHƯƠNG 4: BÁT CANH TRÁNH THAI VÀ LỜI HỨA CỦA PHU QUÂN
by shynx865.
Sau hôm ấy, ta gặp Lư Triều một lần.
Hắn mang bạc đến chuộc thân cho ta.
Lão phu nhân vừa trông thấy tay hắn có sáu ngón, sợ ta đổi ý không chịu rời phủ, vậy mà đến bạc chuộc cũng chẳng buồn thu, chỉ nói mấy năm qua ta hết lòng hầu hạ, liền đưa luôn thân khế cho Lư Triều.
Tiễn hắn ra tận cửa hông, hắn lập tức nhét lại cả thân khế lẫn bạc vào tay ta.
Ta chỉ nhận lấy thân khế, còn bạc thì đẩy trả:
“Cầm lấy, lo mua một căn nhà đi.”
Chỗ bạc ta tích cóp bao năm nay, vốn chỉ đủ chuộc thân và mua một mái nhà nhỏ.
Nay phủ hầu không lấy tiền, lại tiết kiệm được một khoản.
Lư Triều siết chặt số bạc, đại trượng phu bảy thước cao ấy mà vành mắt cũng đỏ hoe:
“Điền nương tử, Lư mỗ… thực sự hổ thẹn. Vậy mà còn phải dùng bạc của nàng để mua nhà cưới hỏi…”
“Đã là người một nhà, sao còn nói lời khách sáo?”
Ta nhét chiếc túi thơm thêu hoa sen song sinh vào lòng bàn tay hắn, “Sau này cứ gọi ta là Hạ Ảnh. ‘Hà Anh’ là cái tên quản sự đổi lúc ta nhập phủ, nay được tự do rồi, đương nhiên phải dùng lại tên cũ.”
Hắn nâng túi thơm bằng cả hai tay, như đang nâng một báu vật vô giá:
“Hạ Ảnh… ta nhất định sẽ mang theo bên mình mỗi ngày.”
Rồi hắn bất chợt đứng thẳng người, giọng run rẩy nhưng kiên quyết:
“Nàng yên tâm. Tuy Lư Triều ta chẳng có gì, nhưng nhất định sẽ cưới nàng đường hoàng đủ lễ, ba thư sáu lễ, danh chính ngôn thuận. Tuyệt không để ai coi thường nàng dù chỉ nửa phần.”
Nhìn vào đôi mắt ánh lên vì xúc động của hắn, ta bất giác mỉm cười.
Ta cũng đổi cách xưng hô:
“A Triều, rất vui vì được làm người một nhà với chàng.”
Lời này, đúng là lời chân thành từ tận đáy lòng.
Ở phủ Ninh An hầu, nha hoàn ký đều là tử khế, hoàn toàn không có đường tự chuộc.
Ta không có thân thích nâng đỡ, cũng chẳng có đồng hương nương tựa. Thời thế hiểm ác, dù có bạc trong tay cũng chẳng dễ tìm được người đáng tin đến chuộc ta ra.
Nếu không nhờ Lư Triều nguyện ý cưới, e rằng kết cục duy nhất của ta – chỉ có một chữ “chết”.
6.
Hôn kỳ của thiếu gia ngày một cận kề, trong phủ càng lúc càng náo nhiệt.
Mọi người đều tranh nhau làm việc, mong được ghi công lập vị, riêng thư phòng này lại vắng vẻ lạ thường.
Ta vẫn như thường lệ, tranh thủ lúc ban ngày thiếu gia không có ở phủ, lặng lẽ lau dọn nghiên mực trong thư phòng.
Bỗng nghe tiếng bước chân bên ngoài mỗi lúc một gần.
Ta hoảng hốt nhét giẻ lau vào tay áo, xoay người định né tránh, lại thấy là tiểu nha đầu phụ trách quét dọn bước vào thay hương.
“A Anh tỷ,” nó hạ thấp giọng, “sáng nay trước khi ra cửa, thiếu gia dặn, bảo tỷ tìm giúp quyển 《Tân nghĩa Tam kinh》.”
“Biết rồi.” Ta đáp, lòng lại đắng chát.
Quyển sách ấy, thiếu gia ngày nào cũng mang bên người. Nay lại bảo ta đi tìm – chẳng khác nào…
“Còn nữa,” nha đầu do dự, “thiếu gia nói, sau khi tìm được… muốn tỷ đích thân mang tới phòng ngủ.”
Tay ta đang nắm lấy giẻ lau bỗng siết chặt lại.
Quả nhiên, ông trời đâu chịu để ta dễ dàng thoát thân như vậy.
Ta khom người nhận lệnh.
Chờ nha đầu lui khỏi thư phòng, ta mới thong thả bước tới trước giá sách.
Đầu ngón tay lướt qua từng sống lưng sách, trong lòng hiểu rõ ràng…
《Tân nghĩa Tam kinh》 căn bản không có trên giá.
Nó lúc này đang nằm trong túi sách của thiếu gia, chính tay ta mới cất vào hôm qua.
Đến giờ thắp đèn, tiếng bước chân rốt cuộc cũng vang lên.
Ta giả vờ không biết, nửa người đều chui sâu vào giá sách, cố tình làm rơi mấy cuốn tạp thư không liên quan.
“A Anh.” Giọng thiếu gia vang lên sau lưng, “không phải ta bảo nàng mang sách đến phòng ngủ sao? Nàng đang làm gì vậy?”
Lúc này ta mới hoảng hốt quay người lại, ống tay áo còn vương chút bụi vừa chạm phải, nét mặt bày ra vẻ bối rối vừa đủ:
“Khởi bẩm thiếu gia, nô tỳ… nô tỳ vẫn đang tìm. Có lẽ mấy hôm trước sắp xếp lộn chỗ, nên nhất thời… nhất thời chưa tìm ra.”
Hắn trầm mặc chốc lát, ánh mắt tối dần đè nặng xuống.
Một hồi lâu sau, mới nói:
“Thôi vậy.”
Ngay sau đó đổi giọng, buông ra một tiếng hừ nhạt chẳng rõ buồn vui:
“Đã không tìm thấy, thì theo ta về phòng ngủ tìm tiếp nhé?”
Tới rồi!
Tim ta đột nhiên chùng xuống, cúi đầu thấp hơn, giọng nghẹn lại:
“Nô tỳ ngu dốt, việc nhỏ nhặt như vậy cũng không làm tốt… thật không còn mặt mũi quấy rầy thiếu gia thanh tịnh. Dù sao cũng là lỗi của nô tỳ, đêm nay dù có lục tung thư phòng lên, cũng nhất định phải tìm cho ra vì thiếu gia!”
Trong giọng nói cố tình lồng vào chút bướng bỉnh đầy giận dỗi.
Quả nhiên, giọng thiếu gia lập tức trầm xuống:
“Tốt, rất tốt! A Anh, giờ nàng càng ngày càng có chủ ý rồi đấy!”
Hắn tiến lên một bước, vạt áo dài thêu hoa gần như sắp quét tới đầu gối ta.
Ta cắn chặt phần trong của môi, ép mình không nhúc nhích.
“Nếu nàng đã hứng thú tìm đến vậy,” giọng hắn ngập tràn tức giận, mang theo ngạo mạn và mỉa mai, “thì cứ ở yên trong thư phòng này mà tìm cho kỹ! Tìm không ra thì đừng hòng quay về!”
Tiếng bước chân mang theo phẫn nộ rời đi, dần khuất trong hành lang vắng lặng.
Đến khi không còn nghe thấy gì nữa, ta mới chậm rãi buông lỏng nắm tay siết chặt.
Thành công rồi.
Chọc giận hắn, khiến hắn tưởng ta chỉ đang dỗi hờn không biết điều, hiệu quả hơn bất kỳ cái cớ nào khác.
Quãng đường cuối này, tạm thời đã thoát được.
Cái giá phải trả là – hoàn toàn khiến hắn nổi giận.

0 Comments