Con Trai Gọi Cảnh Sát Là Bố, Cô Hoảng Hốt Bỏ Chạy Giữa Đêm Giao Thừa!

Đêm giao thừa, tôi đưa con trai Trần Tử Hào đi xem pháo hoa. Mới lơ là một chút, thằng bé đã chạy bổ tới trước mặt một chú cảnh sát, đòi bế.
Người đàn ông trong bộ cảnh phục ấy, dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại dịu dàng một cách lạ thường với cục thịt nhỏ dưới chân.
Nhưng ngay lập tức, tôi toát mồ hôi lạnh, xoay người định chuồn thẳng.
Bởi vì, người mà con trai tôi đang ôm chặt thắt lưng, chính là Thẩm Chi An, bạn trai cũ của tôi – người mà tôi đã lạnh lùng đá đi ba năm trước.
Thằng nhóc thấy tôi định chạy, lập tức dí sát mặt vào khuôn mặt điển trai của anh, oang oang tung “chiêu cuối” giữa tiếng pháo hoa khai hỏa:
“Mẹ ơi!”
“Con tìm thấy bố rồi!”
-
CHƯƠNG 1. Bố Ơi! Mẹ Con Ở Đằng Kia!
886 Words
-
CHƯƠNG 2. Lời Khẳng Định Lạnh Lùng
1,484 Words
-
CHƯƠNG 3. Bức Tường Ký Ức và Lời Tỏ Tình Muộn Màng
2,489 Words
-
CHƯƠNG 4. Mặt Trời Nhỏ và Lời Thú Nhận Của Kẻ Giết Người
2,824 Words
