Chương 3: Cơn Thèm Không Thuộc Về Con Người
by shynx86Trời đã nhá nhem khi Trần Tân kéo tôi đứng dậy ở cửa trung tâm.
“Tan ca, đi ăn lần nữa nhé?” Cô cười, nhưng nụ cười ấy không còn giống nụ cười vô tư thường ngày. Nó… gấp gáp. Như thể trong bụng cô có một thứ đang cào cấu, giục giã.
Tôi lưỡng lự. Sau buổi bị ông Lục gạt phăng đi, sau cái mùi tanh ngọt vẫn bám nơi kẽ răng dù tôi đã đánh răng mấy lần, tôi lẽ ra phải từ chối.
Nhưng tôi lại gật đầu.
Vì tôi cần bằng chứng. Vì tôi cần biết thứ mình đã nuốt rốt cuộc là gì. Và vì… có một phần đáng sợ trong tôi cũng muốn xác nhận, muốn nhìn thêm một lần cho chắc – như người ta ngoái lại nhìn xác xe trong tai nạn dù đã buồn nôn.
Quán “đặc sản quê” vẫn đông nghịt. Đèn vàng hắt xuống, làm gương mặt ai cũng bóng nhẫy như được quét dầu. Tiếng bát đũa, tiếng cười nói, tiếng nhai rôm rốp hợp lại thành một thứ âm thanh đều đều… giống tiếng người ta đang nhai một thứ gì rất dai, rất sống.
Chúng tôi xếp hàng gần hai tiếng. Tôi đứng sau lưng Trần Tân, nghe cô liên tục nuốt nước bọt. Cổ họng cô cứ “ực” một cái, như phản xạ.
Vậy mà khi vừa ngồi xuống, nhân viên cúi đầu, giọng xin lỗi hờ hững:
“Thịt heo quê hết rồi.”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ mặt Trần Tân tối sầm như đèn tắt. Không phải thất vọng bình thường vì hết món ăn. Mà là… hụt. Hụt như người nghiện tìm không thấy thứ mình cần.
Cô rũ rượi dựa lưng ghế, chép miệng:
“Ôi… mấy món khác không bằng. Cái món đó… giòn, dai, chắc nịch… ăn một lần nhớ mãi.”
Cô nói “giòn” mà mắt lại ánh lên một vẻ thèm thuồng khó gọi tên. Tôi chợt nhớ cảm giác tối hôm đó: miếng thịt đầu tiên chạm vào răng… lớp ngoài mềm nhũn như mỡ, nhưng bên trong lại đàn hồi, kéo sợi như gân. Tôi còn nhớ rõ tiếng “rẹt” nhỏ trong miệng – không phải tiếng cắn thịt heo, mà là tiếng xé… như xé một thớ cơ có màng mỏng bám quanh.
Và cảm giác ghê tởm nhất… là khi nuốt. Nó không trôi gọn. Nó trượt qua cuống họng bằng một lớp nhầy nhớp, như có một lớp màng phủ lên miếng thịt, bám dính vào thành họng, khiến tôi có cảm giác mình đang nuốt một thứ còn ướt, còn ấm, còn tươi theo đúng nghĩa đáng sợ nhất.
Tôi không thể nghe thêm Trần Tân xuýt xoa nữa. Tôi vội ngắt lời, cố đưa câu chuyện sang hướng vô hại:
“Cậu xem… đĩa đậu Hà Lan kia cũng được đấy. Ăn rau cho đỡ ngấy.”
Ánh mắt cô sáng lên ngay, như người bị kéo khỏi cơn thèm bằng một món đồ chơi khác:
“Ừ nhỉ! Măng xào thịt muối lần trước cũng ngon lắm. Gọi thêm đi.”
Tôi gật đầu, đẩy thực đơn về phía cô, rồi lấy cớ đứng dậy.
“Để tớ đi vệ sinh.”
Nhưng tôi không đi vệ sinh.
Tôi đi về phía hành lang dẫn vào bếp.
Lần này lối đi nhộn nhịp hơn hôm trước. Nhân viên bưng bê hối hả. Có người vác thùng xốp đi ngang qua, trên nắp in chữ “Hàng đông lạnh chuyên dụng”, bề mặt đọng sương lạnh lẽo. Thỉnh thoảng, từ khe nắp rỉ xuống một giọt nước đỏ thẫm, rơi “tách” xuống nền gạch, loang ra như vết máu đã pha nước rồi khô lại.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi giả vờ chậm chạp tránh đường, mắt liếc thật nhanh những nhãn dán. Chữ viết tay nguệch ngoạc, như cố tình viết vội. Có thùng còn bị cào xước phần ngày tháng, như ai đó không muốn để lại dấu vết.
Một thùng bị va vào tường, nắp xê dịch một khe rất nhỏ.
Một hơi lạnh phả ra, mang theo thứ mùi tanh ngọt quen thuộc – cái mùi hôm qua tôi ngửi thấy trong hộp giấy, cái mùi bám dai nơi kẽ răng.
Tôi gần như muốn nôn.
Nhưng tôi vẫn bước theo. Nhóm nhân viên kéo thùng ra cửa sau, vào một con ngõ hẹp. Ở đó đỗ một chiếc xe đông lạnh màu trắng, thùng xe cao quá đầu người, thân xe gỉ sét loang lổ như da bệnh.
Tôi đứng nép dưới bóng tường, tay lạnh toát.
Tôi không dám làm gì quá lộ liễu. Tôi chỉ… ghi nhớ biển số. Ghi nhớ hướng xe quay đầu. Ghi nhớ cái logo mờ bên hông xe giống hình móc câu – y hệt cái vết xăm tôi đã thấy trên cổ tay người đàn ông hôm trước.
Khi nhóm nhân viên quay lại, tôi mới lặng lẽ trở về bàn. Trần Tân đang nghịch điện thoại, nhưng ngón tay cô cứ vuốt màn hình vô thức, như không thật sự nhìn vào đó.
Thấy tôi ngồi xuống, cô nghi ngờ:
“Không phải cậu lại khó chịu nữa chứ?”
Tôi cố nặn nụ cười:
“Không… nhà vệ sinh đông.”
Cô thở phào, rồi lại thở dài:
“Vẫn tiếc món thịt heo quê…”
Tôi không đáp. Tôi nhìn miệng cô. Tôi nhìn cái cách lưỡi cô liếm khóe môi mỗi lần nhắc đến món đó, như một phản xạ thèm.
Ngay lúc ấy, một giọng trầm chen vào:
“Đúng là cô nương sành ăn.”
Tôi và Trần Tân cùng ngẩng lên.
Người đàn ông trung niên hôm nọ đứng ngay cạnh bàn. Hắn mặc sơ mi trắng, ngoài khoác tạp dề in logo “Đặc sản quê”. Mùi khói bếp ngai ngái vương trên người hắn. Mắt hắn híp lại khi cười, như không bao giờ mở to hoàn toàn.
“Tôi là chủ quán,” hắn nói. “Họ Dư.”
Trần Tân lập tức tươi tỉnh, như gặp thần tượng. Vài câu đã thân mật. Cô hỏi thẳng, không vòng vo:
“Ông chủ, sao món thịt heo quê của quán lại ngon đến thế?”
Ông Dư cười hiền, giọng chậm rãi như người nông dân chất phác kể chuyện:
“Bí quyết ở con lợn. Lợn nuôi trên núi. Thả chạy rừng. Thịt săn chắc, ăn mới bùi thơm.”
Trần Tân xuýt xoa, mắt long lanh:
“Thảo nào… giòn dai thật.”
Tôi nhìn ông Dư. Tôi nhìn cái cách hắn nói chữ “săn chắc”. Tôi nhìn khóe miệng hắn nhếch lên như vừa nghĩ đến điều gì rất vui.
Hắn quay sang tôi, ánh mắt dừng lại lâu hơn cần thiết.
“Cô đây… lần trước đi nhầm vào khu bếp phải không?” hắn hỏi như vô tình.
Tôi cảm giác sống lưng lạnh đi.
“Tôi… cận thị,” tôi đáp, cố giữ bình tĩnh. “Xin lỗi ông.”
Ông Dư gật gù, cười như không để bụng. Nhưng mắt hắn lại lướt xuống tay tôi, rồi lướt lên cổ họng tôi.
“Ăn uống phải hợp khẩu vị,” hắn nói. “Có người ăn một lần là nghiện. Có người… thì không hợp, sẽ thấy khó chịu.”
Giọng hắn nhẹ, nhưng từng chữ như luồn vào tai tôi bằng một cái móng tay lạnh.
Trần Tân cười phá lên:
“Em thuộc loại nghiện rồi đó! Lần sau ông chủ nhớ để dành cho bọn em nha!”
Ông Dư bật cười theo, rồi nói một câu khiến tôi gần như tê dại:
“Được thôi. Lần sau cô đến, tôi tặng riêng một đĩa. Mới nhất. Nóng nhất.”
Hắn nói “mới” và “nóng” như đang nói về thứ gì đó… không chỉ là món ăn.
Tôi nhìn sang Trần Tân. Cô vui ra mặt, liên tục cảm ơn. Nhưng trong mắt cô lúc ấy không còn là vui mừng bình thường nữa.
Đó là ánh mắt của người vừa được hứa sẽ cho… một liều.
Ông Dư định rời đi, nhưng trước khi đi hắn cúi thấp, giọng chỉ đủ cho tôi nghe:
“Cô đừng tò mò quá. Ở đời, có những thứ biết rồi… nuốt không trôi đâu.”
Nói xong, hắn quay lưng bước vào bóng tối hành lang bếp.
Tôi ngồi chết lặng, bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn đến đau.
Trần Tân vẫn cười, vẫn nói về “lần sau”. Cô ăn măng xào, ăn đậu Hà Lan, ăn canh… nhưng tôi để ý thấy cô nhai rất hời hợt. Như thể tất cả chỉ là thứ lót dạ, chờ một món chính chưa xuất hiện.
Còn tôi, trong miệng tự dưng lại hiện về cảm giác tối hôm đó – cái cảm giác miếng thịt nhầy nhụa dính vào răng, kéo sợi giữa hai hàm, và tiếng “rẹt” nhỏ vang lên ngay trong sọ.
Tôi nuốt nước bọt.
Nước bọt cũng có vị tanh.
Tối ấy về nhà, tôi đánh răng đến bật máu lợi. Nhưng khi dùng lưỡi liếm qua kẽ răng hàm trong, tôi vẫn cảm giác như có một sợi gì đó bám lại… mềm, dai, dính.
Tôi khạc ra bồn rửa.
Trong bọt kem đánh răng, có một sợi thịt mảnh như gân, màu hồng xám, quấn lại như sợi chỉ.
Tôi đứng bất động.
Điện thoại rung.
Là tin nhắn của Trần Tân:
“Mai tan ca đi lại nha. Mình… thèm quá.”
Tôi nhìn dòng chữ “thèm”, bỗng thấy rét từ gáy lan xuống xương sống.
Vì tôi biết, cơn thèm của Trần Tân… có thể đã không còn thuộc về cô ấy nữa.
Và trong kho đông lạnh của một quán ăn chật ních khách kia… có thể đang có thứ “mới nhất, nóng nhất” chờ được mang lên bàn.

0 Comments