Tôi niêm phong mẫu thịt trong túi chuyên dụng, dán tem đỏ, ký tên run rẩy.

    Miếng thịt nhỏ nằm im trong lớp nhựa trong suốt, trông vô hại đến buồn nôn. Nhưng chỉ cần nhớ lại cảm giác hôm ấy – khi răng tôi chạm vào nó, lớp mỡ không tan mà trượt đi, phần cơ bật ngược lại, phát ra âm thanh “chóp… chép…” như cao su ướt bị kéo đứt – dạ dày tôi lại co thắt.

    Tôi giao mẫu cho đồng nghiệp, nói dối là mẫu nghi ngờ nhiễm khuẩn hiếm.

    Dưới kính hiển vi, cấu trúc mô hiện lên rõ ràng đến tàn nhẫn.

    Không phải mô heo.

    Tế bào hình thoi, nhân dài, xếp theo kiểu nan lông chim – chính xác là cấu trúc cơ vân của người.

    Tôi run đến mức phải chống tay lên bàn.

    “Không thể nào…” – tôi thì thầm.

    Nhưng khi tôi chạy phân tích DNA, màn hình hiện kết quả khiến tôi đứng chết tại chỗ.

    Không trùng khớp với bất kỳ cơ sở dữ liệu người nào.

    Thay vào đó, hệ thống gợi ý:

    Giống lợn rừng biến dị – chưa đăng ký.

    Tôi bật cười khẽ. Một tiếng cười khô khốc, không có hơi thở.

    “Sao… thịt heo… lại mang cấu trúc tế bào người?”

    Ngay cả đồng nghiệp cũng cau mày, lật qua lật lại kết quả:

    “Kỳ quái thật… Nếu là nhiễm chéo thì không thể ổn định đến mức này.”

    Ổn định.

    Từ ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

    Tôi rời phòng thí nghiệm, đi thẳng xuống kho tư liệu tầng hầm – nơi chứa những tài liệu cũ không còn ai muốn nhớ tới.

    Cửa sắt mở ra, kêu “két –  – ” một tiếng dài, như tiếng xương bị kéo lê. Bụi mù mịt trào ra, mùi giấy mục và formalin cũ quyện lại, làm cổ họng tôi rát buốt.

    Ánh đèn pin lia qua những giá sách phủ bụi dày như tro.

    Sau hơn hai giờ lục lọi, tôi rút ra một cuốn sách dày về các giống lợn rừng hiếm. Ngay lúc ấy, ngón tay tôi chạm phải một chốt kim loại giấu sau gáy kệ.

    “Cạch.”

    Âm thanh vang lên quá rõ trong không gian tĩnh mịch.

    Hai dãy kệ sách dịch chuyển.

    Chậm rãi. Nặng nề.

    Như có thứ gì đó bên trong không muốn bị phát hiện.

    Một khoảng tối sâu hoắm mở ra.

    Tôi bước vào.

    Không có đèn. Chỉ có ánh đèn pin run rẩy của tôi.

    Trên giá thuốc thí nghiệm xếp ngay ngắn những lọ thủy tinh trong suốt. Nhãn in rõ ràng:

    CY-3A.

    Propofol.

    Cùng loại đã khiến tôi bất tỉnh.
    Cùng loại chắc chắn đã khiến lũ trẻ im lặng.

    Nghĩa là… thuốc ấy không đến từ bên ngoài.

    Nó được sản xuất, lưu trữ, quản lý – ngay tại trung tâm pháp y.

    Trên bàn kim loại là một cuốn sổ dày, mép giấy đã ngả vàng. Bìa ghi bằng nét chữ quen thuộc đến đáng sợ:

    “Nhật ký thí nghiệm – Thể dung hợp người–heo.”

    Tôi mở trang đầu.

    Mực loang lổ, chữ viết nghiêng ngả như của kẻ thức trắng nhiều đêm:

    “Mẫu số 17: mô cơ dung hợp ổn định.
    Ăn thử. Hương vị gần giống thịt heo, nhưng dai hơn, ngọt hậu.
    Khi nhai có cảm giác đàn hồi, trượt nhẹ trên lưỡi.
    Âm thanh trong miệng giống… thịt còn sống.”

    Tôi buông rơi đèn pin.

    Mắt tôi tối sầm.

    Từng chữ không còn là chữ – mà là ký ức trong miệng tôi.

    Cảm giác khi răng cắm xuống.
    Lớp cơ không đứt hẳn.
    Sợi thịt kéo dài, dính dấp.
    Nước thịt trào ra, mặn, ngọt, tanh – và ấm.

    Tôi lật tiếp.

    “Bổ sung enzym tiêu hóa có nguồn gốc người vào khẩu phần.
    Hệ tiêu hóa heo phân giải protein máu người, tinh luyện nội tạng.
    Thích hợp cho cấy ghép.”

    “Xuất hiện lây nhiễm prion xuyên loài.”

    “Thể dung hợp bắt đầu có phản xạ học tập.”

    Tôi nghe thấy tiếng gõ.

    Cộc… cộc…

    Rất nhẹ.

    Rất quen.

    Tôi quay lại.

    Hành lang tối đen.

    Không có ai.

    Nhưng tôi biết – thứ đó vẫn đang gõ.

    Tôi gập sổ, ôm chặt vào ngực. Phải mang nó ra ngoài. Phải giao cho cảnh sát.

    Tôi rút điện thoại. Tay run đến mức mở camera cũng trượt mấy lần, nhưng tôi vẫn kịp chụp lia lịa: lọ “CY-3A”, trang bìa “Nhật ký thí nghiệm”, và dòng “thương mại hóa”.
    Tôi gửi tất cả cho Trần Tân kèm đúng một câu: “Nếu mình mất liên lạc, đưa cái này cho đội trưởng hôm qua.” Tin nhắn hiện chữ Đang gửi… rất lâu. Sóng dưới tầng hầm yếu đến đáng sợ.
    Và rồi, ngay khi chữ Đã gửi bật lên – tôi nghe phía sau có một tiếng thở nhẹ, sát gáy.

    Ngay khoảnh khắc tôi xoay người  –

    Một mảnh vải trắng bịt kín mũi miệng tôi.

    Mùi thuốc nồng hắc tràn vào phổi.

    Một giọng đàn ông trầm thấp thì thầm bên tai:

    “Đáng lẽ… không nên để cô sống.”


    Khi tỉnh lại, tôi bị trói chặt trên bàn mổ.

    Đèn phẫu thuật chói lòa, ánh sáng trắng cắt vào mắt đau nhức. Máy móc xung quanh kêu “ù… ù…” đều đều, như tiếng nhai chậm rãi.

    Trước mặt tôi là trưởng khoa.

    Ông mặc đồ bảo hộ vô trùng, tay cầm ống tiêm. Trên bàn mổ bên cạnh, một cậu bé nằm bất động. Ngực em đã bị mở ra. Lồng ngực trống rỗng, xương sườn banh rộng như cánh cửa.

    Ông ta đặt vào đó một quả tim đỏ sẫm.

    Tim còn đập.

    Những mạch máu li ti rung lên, phát ra âm thanh “thịch… thịch…” rất khẽ.

    Vừa thao tác, ông vừa ghi âm, giọng bình thản như đang báo cáo:

    “Thí nghiệm số 19. Cấy ghép tim dung hợp người–heo.
    Sử dụng thuốc kháng thải cải tiến.
    Thời gian sống dự kiến: ba tháng.”

    Máu tôi đông cứng.

    Trưởng khoa quay sang tôi, nắm cằm tôi, buộc tôi nhìn thẳng:

    “Ta vốn không muốn dùng phụ nữ làm thí nghiệm…”

    Ông dừng lại, giọng khàn đi:

    “…vì ta từng có một con gái.”

    “Con bé chết vì suy tạng. Mười hai tuổi. Hai năm chờ đợi… không có ai hiến phù hợp.”

    Vai ông run nhẹ.

    Rồi… tất cả cảm xúc biến mất.

    “Thế nên ta tạo ra chúng.”

    Ông nhìn tôi, ánh mắt sáng lên kỳ lạ:

    “Hàng triệu người chờ ghép tạng mỗi năm. Hiến hợp pháp không đủ mười phần trăm.”

    “Nếu dùng nội tạng dung hợp…” – ông mỉm cười – “cô không nghĩ đó là một đột phá sao?”

    Tôi nhìn sang cậu bé.

    Ngực em phập phồng rất khẽ.

    Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu:

    Lũ trẻ không biến mất.

    Chúng đã được phân chia.

    Và thứ tôi từng nhai, từng nuốt, từng nghe “chóp chép” trong miệng  –

    đã từng sống.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note