CHƯƠNG 4: VẾT NHƠ VÀ MỐI TÌNH ĐẦU TRỞ VỀ
by shynx86Chẳng lẽ hắn phải chịu để bọn chúng hủy hoại, tước đoạt tư cách đứng cạnh cô ấy vĩnh viễn sao? Trong lòng Hách Tử Sâm lúc này chỉ còn lại ý niệm muốn băm vằm tất cả bọn khốn kiếp đó! Diêu Hạ nước mắt lưng tròng, tay run rẩy tiếp tục cởi bỏ áo sơ mi của hắn, giọng nức nở:
“A Sâm, em không cần danh phận… Em tự nguyện hiến dâng cho anh.”
Dược lực phát tác khiến hạ thân hắn trướng đau dữ dội, từng thớ cơ căng cứng, bản năng nguyên thủy gào thét đòi húc đổ lý trí để ngấu nghiến người phụ nữ trước mặt. Hắn biết rõ cơn khát này không chỉ đơn thuần do thuốc, mà là sự cưỡng ép sinh lý tàn bạo nhất.
Cùng lúc đó, màn hình bình luận (comment) như muốn nổ tung vì sự phấn khích:
[Trời ơi nam chính còn đợi gì nữa! Mau ‘làm thịt’ nữ chính đi!]
[Kích thích quá! Quần tôi ướt hết rồi!]
[Đêm nay phải bảy lần mới đủ vốn! Nam chính, xông lên!]
[Đẩy ngã đi! Đẩy ngã đi!!!]
Từng dòng chữ nhảy múa như lưỡi dao cứa vào tim tôi. Dù đau đớn, tôi vẫn không kiềm chế được bước chân, lao thẳng đến quán bar nơi định vị hiển thị. Tôi lục tung từng hành lang, áp tai vào từng cánh cửa. Cho đến khi một âm thanh ám muội lọt vào tai…
“Ưm… A Sâm, nhẹ một chút… em xin anh…”
“Đừng mà… sâu quá… em chịu không nổi…”
Trái tim tôi vụn vỡ. Cảnh tượng tôi từng lo sợ nhất, tưởng tượng hàng ngàn lần, giờ đây khi đối diện lại tàn khốc đến mức khiến phổi tôi như ngừng hoạt động. Tôi liên tục tự thôi miên bản thân: Mày khóc cái gì? Chỉ là một gã đàn ông không giữ nổi thân dưới thôi mà. Tôi quệt nước mắt, hít sâu một hơi rồi vặn tay nắm cửa. Phải nhìn tận mắt mới chết tâm được, đúng không?
Cánh cửa bật mở. Thế nhưng, đập vào mắt tôi là hai người lạ hoắc đang trần trụi quấn lấy nhau. Tiếng hét kinh hãi vang lên đồng thanh. “Xin… xin lỗi! Hai người cứ tiếp tục!”
Tôi hoảng loạn đóng sầm cửa, mặt nóng bừng, vội vàng lao sang căn phòng bên cạnh có cánh cửa đang khép hờ. Lần này, ông trời trêu ngươi, tôi đã tìm đúng chỗ. Nhưng cảnh tượng bên trong lại hoàn toàn trái ngược với suy diễn tồi tệ trong đầu tôi.
Diêu Hạ áo quần xộc xệch, co rúm trong góc tường, gương mặt cắt không còn giọt máu vì sợ hãi. Còn Hách Tử Sâm… Hắn ngồi bệt dưới sàn lạnh lẽo, tay cầm mảnh thủy tinh vỡ nát, điên cuồng rạch lên cánh tay mình. Máu tươi nhuộm đỏ cả một mảng sơ mi trắng.
Bình luận trên màn hình lập tức đảo chiều, hỗn loạn chưa từng có:
[Vãi chưởng! Nam chính điên rồi sao? Thà tự rạch tay chứ không chịu chạm vào nữ chính?]
[Hắn cảm thấy bản thân dơ bẩn sao? Hắn sợ có lỗi với nữ phụ đến mức này à?]
[Trời ơi, nữ chính dâng tận miệng còn bị ghét bỏ, suýt nữa bị hắn bóp chết kìa!]
[Nữ phụ rốt cuộc đã cho hắn uống bùa mê thuốc lú gì vậy?]
[Dừng lại đi! Cứ đà này nam chính sẽ mất máu đến chết mất!]
Nhìn Hách Tử Sâm bê bết máu, tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
“Hách Tử Sâm! Buông tay ra ngay!”
Hắn giật mình ngước lên, khuôn mặt tái nhợt đầm đìa mồ hôi lạnh. Nhìn thấy tôi, mảnh thủy tinh rơi xoảng xuống đất. Đôi mắt đỏ ngầu vươn ra định ôm lấy tôi, nhưng rồi lại rụt về như sợ làm bẩn chiếc váy trắng tinh khôi của tôi.
“Tranh Tranh… đừng lại đây… dơ lắm…”
Tôi mặc kệ tất cả, lao đến ôm chặt lấy hắn, tay run rẩy bấm gọi cấp cứu.
“Sao anh ngốc thế? Anh không biết đau sao?”
Sợi dây lý trí cuối cùng của người đàn ông kiêu ngạo ấy đứt phựt. Hắn vùi đầu vào vai tôi, òa khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi:
“Xin lỗi em… Tranh Tranh… Anh xin lỗi… Cơ thể này không nghe lời anh… Anh ghê tởm lắm đúng không? Em vứt bỏ anh đi…”
“Được rồi, ngoan nào, đừng nói nữa. Em đưa anh đến bệnh viện.”
Ba giờ sáng, phòng cấp cứu cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Bác sĩ nhìn tôi, lắc đầu chép miệng đầy ẩn ý:
“Giới trẻ các cô cậu bây giờ khẩu vị nặng thật đấy. Thích cảm giác mạnh thì cũng phải biết điểm dừng chứ?”
“Vết cắt sâu thêm chút nữa là phế luôn cái tay này rồi.”
Tôi định mở miệng thanh minh, nhưng bác sĩ đã phẩy tay chặn lại: “Thôi không cần giải thích, tôi hiểu mà. Là ‘vô tình’ ngã vào mảnh kính, đúng chưa?”
“Mau vào xem bạn trai cô đi.”
Tôi chẳng buồn đôi co với ông ta, mệt mỏi lê bước về phòng bệnh. Hách Tử Sâm đang nhắm mắt, dịch truyền từng giọt chảy vào cơ thể hắn. Nhìn gương mặt tiều tụy ấy, lòng tôi dấy lên một nỗi xót xa lạ lẫm. Trước giờ, hắn luôn là biểu tượng của sự lý trí và lạnh lùng.
Tôi từng nghĩ nếu chúng tôi chia tay, hắn cũng chỉ buồn bã vài ngày rồi sẽ quay lại guồng quay công việc, thậm chí còn đối xử với tôi như người dưng. Nhưng đêm nay, hắn đã đập tan mọi định kiến của tôi. Để giữ gìn sự trong sạch cho tôi, hắn thà tự hủy hoại bản thân đến mức này. Một kẻ cố chấp như vậy, làm sao có thể rung động trước nữ chính?
Trong cơn mơ màng gục bên giường bệnh, tôi cảm nhận được một bàn tay đang len lén vuốt ve má mình. Tôi mở mắt, Hách Tử Sâm vẫn nằm im thin thít như đang ngủ say.
“Hách Tử Sâm?” Tôi gọi thử, hắn không đáp. Tôi định đứng dậy đi vệ sinh thì cổ tay bất ngờ bị siết chặt.
“Vợ ơi… đừng đi…”
Giọng hắn khàn đặc, đôi mắt hé mở ngập nước nhìn tôi đầy cầu khẩn. Tôi thở dài, lòng mềm nhũn: “Em không đi đâu cả, chỉ vào nhà vệ sinh một lát thôi. Sẽ quay lại ngay.”
Lúc tôi rửa mặt xong bước ra, y tá vừa mang khay thuốc đến. Hách Tử Sâm bỗng nhiên trở chứng, giãy nảy lên, rụt tay lại không cho cô y tá chạm vào người. Hắn trừng mắt cảnh giác như thể cô ấy cầm dao chứ không phải bông băng.
“Để cô ấy làm.”
Hắn chỉ tay về phía tôi. Cô y tá bất lực nhìn tôi cầu cứu. Không còn cách nào khác, tôi đành nhận lấy khay thuốc, tự mình phục vụ vị “đại gia” khó chiều này.

0 Comments