CHƯƠNG 5: VẾT SẸO CỦA KẺ ĐIÊN TÌNH VÀ SỰ XUẤT HIỆN CỦA “TÌNH ĐỊCH”
by shynx86Chiếc áo bệnh nhân được cởi bỏ, để lộ lồng ngực gầy guộc và vùng bụng chằng chịt những vết thương mới cũ đan xen. Nhìn những vệt máu đã khô khốc, minh chứng cho cơn điên loạn đêm qua, đôi mày tôi nhíu chặt lại vì xót xa.
Hách Tử Sâm dường như cảm nhận được ánh mắt tôi, sự tự ti dâng lên khiến hắn hoảng loạn kéo chăn che kín người, giọng run rẩy: “Tranh Tranh, đừng nhìn… quay mặt đi. Để anh tự làm.”
Tôi không nhúc nhích, ánh mắt vẫn ghim chặt vào hắn. Hắn cúi gằm mặt, lí nhí như một đứa trẻ phạm lỗi: “Xấu xí lắm… em sẽ sợ đấy.”
Tôi dứt khoát giật phăng tấm chăn ra, giọng đanh lại nhưng không giấu được sự nghẹn ngào:
“Bây giờ mới biết xấu sao? Lúc anh cầm mảnh sành tự rạch nát người mình đêm qua, sao không nghĩ đến việc tôi sẽ đau lòng thế nào?”
Hắn im bặt, để mặc tôi thao tác. Tôi cẩn thận bôi thuốc theo chỉ dẫn của y tá, từng động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ một món đồ sứ mong manh. Khi ngẩng lên, tôi sững sờ thấy hốc mắt hắn đỏ hoe, hơi nước ngân ngấn trực trào.
“Em làm anh đau à?”
Hắn mấp máy môi, muốn nói gì đó rồi lại thôi, chỉ lắc đầu nguầy nguậy. Tôi biết hắn đang kìm nén, liền cúi xuống, nhẹ nhàng thổi hơi mát vào vết thương đang rỉ máu.
Băng bó xong xuôi, liếc nhìn đồng hồ đã gần trưa, tôi đứng dậy: “Tôi xuống canteen mua chút cháo, anh nằm yên đấy.”
Hắn lập tức chộp lấy cổ tay tôi, giọng đầy vẻ giễu cợt chua chát: “Muốn đi đón gã ‘bạch nguyệt quang’ của em chứ gì? Cứ đi đi, anh nằm đây một mình chờ chết cũng được.”
Miệng thì đuổi, nhưng bàn tay hắn lại siết chặt đến mức khiến cổ tay tôi đau nhói, như thể sợ chỉ cần buông lỏng một giây là tôi sẽ tan biến.
Tôi thở dài bất lực: “Anh không biết đói à? Tôi đi mua đồ ăn, mười lăm phút nữa sẽ về.”
Đôi mắt u tối của hắn bỗng sáng bừng lên tia hy vọng: “Em… không đi đón hắn ta sao?”
“Không đi.”
Tôi gỡ từng ngón tay hắn ra, nghiêm giọng dặn dò: “Ngoan ngoãn nằm yên, đừng có chạy lung tung.”
Vừa bước ra khỏi cửa phòng bệnh, một bóng đen cao lớn đã chắn ngang lối đi. “Cô Đàm Tranh? Lão gia nhà họ Hách muốn mời cô uống trà.”
Năm phút sau, tại phòng VIP tầng trên. Hách lão gia ngồi tựa lưng vào giường bệnh, khí thế bức người tỏa ra từ ánh mắt sắc lẹm, soi mói tôi từ đầu đến chân.
Ông ta không vòng vo: “Nghe nói cô và A Sâm đã chia tay. Tốt nhất là giữ đúng lời hứa, tránh xa nó ra.”
Tôi đã lường trước tình huống này, bình thản đáp trả: “Vâng, tôi hiểu. Nếu chỉ có vậy, tôi xin phép.”
Lão gia bỗng cười khẩy, tiếng cười mang theo sự lạnh lẽo thấu xương:
“Giờ thì tôi hiểu tại sao nó lại điên đảo vì cô rồi. Cô rất thông minh, cũng rất bản lĩnh.”
“Thực lòng mà nói, xét về ngoại hình hay gia thế, cô hoàn toàn xứng đáng làm con dâu nhà họ Hách. Chúng tôi không cần liên hôn thương mại, A Sâm thích ai cũng được.”
Ông ta ngừng lại một chút, ánh mắt trở nên tàn nhẫn:
“Nhưng sau chuyện đêm qua, cô vĩnh viễn mất tư cách bước chân vào cửa nhà này.”
“Nó là người thừa kế hoàn hảo nhất tôi từng đào tạo. Nó có thể chơi đùa phụ nữ, có thể sủng ái ai đó tận trời, nhưng tuyệt đối không được phép vì một người đàn bà mà mất đi lý trí, tự hủy hoại bản thân.”
“Cô chính là điểm yếu chí mạng của nó. Mà nhà họ Hách, không chấp nhận sự tồn tại của điểm yếu.”
Dòng bình luận lại bắt đầu nhảy múa điên cuồng:
[Lão gia nói chí phải! Nữ phụ mau cút đi cho nước nó trong!]
[Ủng hộ Lão gia chia cắt uyên ương! Để nam chính về bên nữ chính đi!]
[Nữ phụ đúng là sao chổi, ở bên ai là người đó xui xẻo.]
Rời khỏi phòng, tôi ngước nhìn về phía cửa sổ phòng Hách Tử Sâm. Người nhà họ Hách đã đến, có lẽ hắn cũng chẳng cần sự thương hại của tôi nữa đâu nhỉ?
Sân bay Quốc tế, quán cà phê sảnh chờ. Tôi đang ngẩn người nhìn dòng người qua lại thì má bất ngờ bị ai đó nhéo mạnh.
“Đàm Tranh, cái mặt đưa đám này là sao? Thất tình hay bị ai bắt nạt?”
Người đàn ông trước mặt tháo kính râm, để lộ đôi mắt đào hoa và nụ cười lãng tử chết người. Anh mặc chiếc áo len cổ V màu be, phóng khoáng và đầy sức hút. Là Lục Hiên.
Tôi hất tay anh ra: “Anh mới thất tình ấy.”
Dù mạnh miệng nhưng nhìn thấy người thân, lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi vài phần. Lục Hiên là anh trai cùng mẹ khác cha của tôi, định cư ở nước ngoài từ nhỏ, tính tình phóng khoáng như gió, coi tôi vừa là em gái vừa là bạn nhậu.
Biết tôi vừa chia tay, anh xoa rối tung mái tóc tôi:
“Trên đời này thiếu gì đàn ông, cái cũ không đi cái mới sao tới? Thích kiểu nào, anh đây giới thiệu cho cả tá.”
“Thôi anh giữ lấy mà dùng.” Tôi chán nản đáp.
Lần này về nước xử lý công việc, rảnh rỗi là anh lại chạy đến trường tìm tôi, báo hại tin đồn tôi có “đại gia bao nuôi” hay “bạn trai mới” lan truyền khắp nơi. Tôi lười giải thích, cứ để mặc họ đoán già đoán non. Hôm nay anh lại lôi tôi đi xem phim. Vừa bước ra đến cổng trường, bước chân tôi khựng lại.
Cách đó không xa, Hách Tử Sâm đứng lặng thinh giữa dòng người. Mười ngày không gặp, hắn gầy rộc đi, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt nhìn tôi lại rực lửa, vừa bi thương vừa oán trách. Tôi biết tin hắn bị Lão gia giam lỏng trong bệnh viện qua bình luận của cư dân mạng. Nhưng không ngờ hắn dám dùng ga trải giường làm dây, nhảy từ tầng 3 xuống để trốn ra ngoài tìm tôi. Ánh mắt hắn như muốn nói:
“Tranh Tranh, em lừa anh. Em nói đi mua cháo rồi sẽ quay lại mà?”
Tầm nhìn của tôi bỗng bị một bóng lưng cao lớn che khuất. Lục Hiên chắn trước mặt tôi, nhìn Hách Tử Sâm đầy khiêu khích:
“Diễn phim tình cảm sướt mướt gì ở đây? Đứng ngây ra đó làm gì?”
Anh quay sang tôi, giọng cợt nhả nhưng đủ lớn để người đối diện nghe thấy:
“Đừng nói em vẫn còn vương vấn tên này nhé? Gu thẩm mỹ của em tệ đi rồi đấy. Biết rõ hắn bị… ‘yếu’, không dùng được mà vẫn đâm đầu vào à?”
Tôi hoảng hồn bịt chặt miệng Lục Hiên, trừng mắt cảnh cáo. Trời ạ! Vì để giấu nhẹm chuyện mẹ cấm yêu xa, tôi đã bịa ra lý do Hách Tử Sâm bị “bất lực” để lừa ông anh này. Ai ngờ anh ấy lại bô bô ngay trước mặt chính chủ! Lục Hiên gạt tay tôi ra, bực dọc: “Được rồi, không nói nữa. Đi ăn!” Nói rồi anh khoác vai tôi, kéo đi thẳng, không thèm liếc nhìn người đàn ông đang đứng chết trân phía sau.
Nhưng tôi biết, Hách Tử Sâm vẫn đang lặng lẽ bám theo, như một bóng ma không chịu buông tha.
Tôi tưởng hắn chỉ theo cho đến khi hết đường.
Nhưng tôi quên mất: Hách Tử Sâm không chỉ là học thần – hắn còn là người thừa kế.
Khi một người như vậy phát điên vì ghen… “đi theo” chỉ là phiên bản hiền lành nhất.

0 Comments