Chương 5: Thứ Chỉ Bị Dời Đi
by shynx86Tôi thực sự không thể chấp nhận được.
Sau những đêm mất ngủ triền miên, tôi nhờ người quen mời một vị đạo sĩ đến làm pháp sự siêu độ. Ông ta vừa bước chân vào viện, chưa kịp bày đàn lập pháp, đã đứng chết lặng rất lâu giữa sân. Sắc mặt ông tái dần, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
Cuối cùng, ông lắc đầu, giọng khàn đặc:
“Dưới lòng đất này… có thứ quá lớn.”
“Tôi không dám động.”
Nói xong, ông quay người bỏ đi, bước chân gấp gáp như chạy trốn. Tiền công tôi đưa, ông cũng không nhận. Trước khi ra khỏi cổng, ông chỉ nói thêm một câu rất khẽ:
“Thứ này không phải để siêu độ.”
“Nó… vốn không dành cho người.”
May mắn là từ hôm đó, hai đứa trẻ không còn xuất hiện trong viện nữa. Không tiếng cười, không bóng dáng áp sát cửa sổ. Sân vắng lặng đến mức khiến tôi vừa nhẹ nhõm, vừa bất an, như thể một cơn bão vừa lặng gió nhưng vẫn treo lơ lửng trên đầu.
Tôi bèn cho Tiểu Nhị dọn hẳn sang ở.
Mỗi ngày, tôi sai nó tắm mèo, tưới hoa, cho cá ăn, quét sân. Bao ăn ở, lại trả thêm cho nó một nghìn đồng tiêu vặt mỗi tháng. Tiểu Nhị vẫn cười hì hì, làm việc chăm chỉ, ban đêm ngủ dưới đất, chưa từng kêu ca nửa lời.
Có nó trong nhà, tôi ngủ yên hơn.
Ít lâu sau, từ Bắc Kinh bỗng xuất hiện một đoàn người lạ. Dẫn đầu là một cao nhân tóc đã điểm bạc, đi cùng một xe lính đầu húi cua, mặt mũi lạnh lùng, nói năng ngắn gọn. Họ không hỏi han ai, chỉ đi vòng quanh làng, đo đạc, quan sát, rồi dừng lại thật lâu bên dòng sông cạn.
Vị cao nhân đứng lặng hồi lâu, thở dài một tiếng, rồi chỉ thẳng xuống lòng sông.
Ngay lập tức, đám lính nhảy xuống đào bới.
Đất đá bị xới tung. Đào sâu chừng hai, ba mét, họ kéo lên một pho đá kỳ dị. Nửa đen nửa đỏ, chẳng rõ là ngọc hay đá, bề mặt trơn nhẵn như đã được máu và nước mài mòn qua vô số năm tháng. Hình thù pho đá giống vừa rùa vừa hổ, thân nặng nề, tỏa ra một luồng khí tức tà dị khiến người đứng gần phải nín thở.
Có kẻ tò mò cúi nhìn kỹ, rồi tái mét mặt mày.
Trên mặt tượng, gương mặt dữ tợn méo mó, trong cái miệng há rộng ấy… đang ngậm hai người nhỏ. Một lớn, một nhỏ, chừng mười mấy tuổi. Mũi mắt rõ ràng, nét mặt đông cứng trong khoảnh khắc hoảng sợ cuối cùng.
Chưa kịp nhìn thêm, đã bị lính quát lớn xua ra. Khu vực lập tức bị phong tỏa, cấm tiệt dòm ngó.
Chừng một tuần sau, đoàn người ấy mới rút đi. Lòng sông bị xới tung như tổ ong, hố sâu chằng chịt. Rõ ràng họ đã tìm thấy thứ cần tìm. Còn pho đá kia… đã bị mang đi.
Ngay sau đó, mỗi nhà trong ngõ đều nhận được thông báo: cấm xây dựng, cấm đào móng. Dù nhà có sập cũng phải chen chúc sống tạm. Ai trái lệnh, sẽ “bị đưa đi”.
Không ai hỏi “đưa đi đâu”.
Nửa tháng trôi qua, điều kỳ lạ xảy ra.
Dòng sông khô cạn bấy lâu bỗng rỉ rả chảy lại. Nước từ từ dâng lên, trong vắt hơn trước, cuối cùng hồi sinh như chưa từng chết. Cả làng không ai nói ra, nhưng trong lòng đều lặng lẽ mừng rỡ.
Thế nhưng, giữa lúc ấy, người ta chợt nhận ra gia đình trăm tỷ phú trong ngõ… đã bặt vô âm tín.
Có kẻ liều leo tường nhìn vào. Sân nhà họ ngổn ngang, đồ đạc xô lệch, như vừa bị lục soát. Nghĩ lại mới thấy, từ ngày đoàn lính đến, gia đình ấy chưa từng xuất hiện thêm một lần nào nữa.
Nửa năm sau, nơi này được quy hoạch thành siêu tân khu, một “đại sự nghìn năm có một”.
Con ngõ cũ bị san phẳng. Đường mới kẻ thẳng băng. Bảng hiệu sáng choang. Cột đèn thay lá non. Những căn viện xám cũ kỹ dần biến mất trên bản đồ, như chưa từng tồn tại.
Còn chúng tôi — những người từng sống sót qua lớp bụi âm u ấy — đứng bên bờ sông đã xanh lại, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi, không rõ trong lòng mình đang ấm dần… hay lạnh đi.
Thỉnh thoảng, vào buổi tối, gió từ phía sông lùa qua mái ngói, mang theo một âm thanh rất nhỏ, rất xa.
Tiếng cười khúc khích.
Tôi quay đầu lại.
Cửa sổ trong vắt, phản chiếu một khoảng đêm trống rỗng. Không có ai.
Nhưng trong đầu tôi, ký ức lại lần lượt hiện về.
Hai đứa trẻ ôm tiền chạy vòng sân.
Cây hoè già trong sân lão đồ tể.
Một người cha treo mình lên nhánh cây đã cỗi.
Gã hủi in tiền âm phủ giả.
Pho đá ngậm người, với cái miệng vừa giống rùa, vừa giống hổ.
Con ngõ cũ nay đã bị xóa tên.
Người ta nói, sông về nguồn là phúc.
Tôi gật đầu, mỉm cười.
Rồi đêm đến, tôi lại không tài nào chợp mắt.
Bởi tôi biết rất rõ.
Có những thứ… chỉ bị dời đi.
Chứ chẳng bao giờ biến mất.
Và cho đến tận bây giờ, mỗi khi tôi khép mắt, trong bóng tối vẫn vẳng đâu đó tiếng một đứa trẻ gọi bạn, nhẹ như hơi thở, lạnh như đất ẩm:
“Hai đứa…”
“Lại đây… chơi đi.”

0 Comments