Khách Sạn Người Giấy

Đóng kín rèm. Không mở cửa. Không bước ra hành lang.
Đó là những quy tắc duy nhất trong khách sạn này.
Ba người bước vào, nhưng mỗi đêm trôi qua, số người tồn tại dường như nhiều hơn. Tiếng bước chân kéo lê vang lên ngoài cửa, chồng chất, dồn dập, như có hàng trăm “thứ gì đó” đang đi lại trong một tòa nhà vốn trống rỗng. Chúng gọi tên ba mẹ bằng giọng khô rỗng, lặp đi lặp lại, không cần hơi thở.
Ba mẹ biến mất trong một đêm không tiếng động. Căn phòng còn ấm. Chăn gối chưa lạnh. Nhưng ngoài kia, hành lang đã chật kín những khuôn mặt giấy trắng bệch, nụ cười vẽ sẵn, mắt đen sâu hoắm như lỗ thủng. Chúng không tìm con. Chúng đến đón người lớn.
Khách sạn bắt đầu rỉ nước. Tường thở. Sàn rung. Ký ức vỡ vụn, lửa và khói dội ngược về hiện tại. Và khi sự thật bị xé toạc, nỗi kinh hoàng lớn nhất lộ ra: không phải ai đó bị nhốt trong khách sạn – mà là khách sạn chưa từng chịu buông một linh hồn nào.
-
Chương 1: Khách Sạn Không Có Khách
1,272 Words
-
Chương 2: Ngọn Lửa Chưa Tắt
1,382 Words
-
Chương 3: Vòng Tròn Không Được Bước Ra
1,223 Words
-
Chương 4: Sự Thật Ở Trong Vòng Tay
1,322 Words
-
Chương 5: Người Ở Lại Trong Khách Sạn
1,170 Words
-
Chương 6: Lời Dối Trá Dịu Dàng Nhất Trần Đời
954 Words
