Cả tòa khách sạn rung lắc dữ dội.

    Tiếng cửa sổ sắt va đập ầm ầm, tiếng cửa phòng bị giật bung vang lên liên hồi, dội vào hành lang dài hun hút. Từng cánh cửa bị hất tung khỏi bản lề, va mạnh vào tường rồi rơi xuống sàn, tạo nên những âm thanh khô khốc như xương gãy. Tôi có cảm giác như có một bầy quái vật vô hình đang điên cuồng đập phá, lật tung mọi thứ chỉ để tìm ra một lối vào.

    Tùng bá bá lập tức bấm đốt ngón tay, môi mấp máy tính toán. Sắc mặt ông tái nhợt, mồ hôi lạnh thấm ướt thái dương. Ông siết chặt tay tôi, kéo tôi chạy ngược về phía hành lang tối om phía sau.

    Sau lưng chúng tôi, tiếng “rầm rầm” không ngừng vang lên. Những cánh cửa bị bẻ gãy bật tung trong bóng tối, âm thanh dội lại như hàng trăm cái miệng đang cười rít rào, vừa phấn khích vừa tức giận, đuổi sát từng bước.

    Thấy tình thế nguy cấp, Tùng bá bá đột ngột đẩy tôi vào một căn phòng gần đó.

    “Đồng Đồng!”
    Giọng ông khàn đặc vì gấp gáp.
    “Con ở yên trong này chờ ta!”

    Tôi còn chưa kịp phản ứng, ông đã quay người đóng sầm cửa lại phía sau tôi. Căn phòng tối sẫm, mùi ẩm mốc nồng lên khiến tôi nghẹn thở.

    Tùng bá bá thở dốc, nhưng tay không hề run. Ông nhanh chóng thò tay vào túi áo, lấy ra một nắm tiền xu đồng cổ, từng đồng sẫm màu vì thời gian. Ông cúi người, xếp chúng sát nhau thành một vòng tròn ngay trên sàn. Vòng tròn không lớn, chỉ vừa đủ cho một người đứng lọt bên trong.

    “Đây là vòng an toàn.”
    Ông nói nhanh, nhưng từng chữ đều nặng trịch.
    “Giống như vòng Tôn Ngộ Không vẽ để bảo vệ Đường Tăng.”
    “Con đứng yên trong này, không bước ra, sẽ không sao.”

    Ông nắm chặt vai tôi, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi:

    “Ngàn vạn lần đừng bước ra ngoài.”
    “Nhớ kỹ chưa?”

    Tôi run run gật đầu, cổ họng nghẹn cứng.

    Tùng bá bá lại rút từ tay áo ra một pho tượng đất sét nhỏ. Đó là hình Tứ Đại Thiên Vương, gương mặt dữ tợn, ánh mắt khắc sâu như nhìn thấu cả hồn phách người đối diện. Ông nhét pho tượng vào tay tôi, ép sát vào ngực tôi.

    “Ôm chặt lấy.”
    “Đừng để rời khỏi người.”
    “Nó sẽ bảo vệ con.”

    Ông dừng lại một nhịp, giọng trầm hẳn xuống:

    “Ta xử lý xong sẽ quay lại tìm con.”
    “Trong thời gian này, con không được đi đâu hết.”
    “Chỉ đứng trong vòng xu này, hiểu chưa?”

    “Dạ…”
    Tôi nghẹn ngào đáp, hai tay ôm chặt pho tượng lạnh ngắt.

    Tùng bá bá nhìn tôi thêm một lần nữa, ánh mắt ông thoáng dao động, như muốn nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng chỉ nghiến răng quay đi. Ông phong kín cửa phòng, vội vã lao ngược vào bóng tối hành lang.

    Cánh cửa khép lại.

    Âm thanh ấy như một nhát dao cắt đôi thế giới.

    Bên trong, chỉ còn lại tôi, vòng xu lạnh lẽo dưới chân, pho tượng nặng trịch trong tay, và sự im lặng dày đặc đến nghẹt thở.

    Bên ngoài, tiếng đập phá vẫn vang lên một lúc, rồi dần dần… lắng xuống.

    Tôi đứng chết lặng trong vòng tròn, không dám nhúc nhích. Tôi thậm chí không dám thở mạnh. Mỗi nhịp tim đập trong lồng ngực đều vang lên rõ ràng, như tiếng trống dồn dập trong căn phòng tối.

    Tôi chờ.

    Chờ rất lâu.

    Nhưng Tùng bá bá không quay lại.

    Trong đầu tôi hiện lên đủ thứ suy nghĩ đáng sợ. Tôi tưởng tượng ông đã bị những thứ kia bắt được, bị xé nát trong hành lang, bị kéo vào nơi tối tăm nào đó. Toàn thân tôi run rẩy, nhưng vẫn không dám bước ra ngoài.

    Pho tượng Thiên Vương trong tay cứng ngắc, lạnh buốt. Nó nặng như chì, ép sát vào ngực khiến tôi khó thở. Nhưng tôi không dám buông. Tôi chỉ có thể dán chặt nó vào người, như bấu víu vào một mảnh an toàn cuối cùng.

    Cả thế giới ngoài kia… bỗng chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ.

    Rồi âm thanh ấy lại vang lên.

    “Cót… két… cót… két…”

    Tiếng bước chân chậm rãi, kéo lê trên sàn hành lang. Âm thanh luồn qua khe cửa, len thẳng vào tai tôi, lạnh lẽo như móng tay cào lên sắt.

    Tôi không kìm được, khom người xuống, nghiêng đầu nhìn qua khe hở nhỏ dưới cánh cửa.

    Một bóng đen lướt qua.

    Rồi dừng lại.

    Ngay trước phòng tôi.

    “Cót… két…”

    Tiếng bước chân chậm dần, rồi im hẳn.

    Tôi nín thở. Tim tôi đập loạn xạ, như muốn vỡ tung.

    Ánh đèn yếu ớt hắt xuống nền hành lang. Tôi nhìn thấy một đôi giày.

    Đôi giày đó… trông rất quen.

    Giày của ba.

    Tôi trợn tròn mắt, cổ họng nghẹn lại.

    Là ba sao?

    “Lạch cạch… lạch cạch…”

    Tay nắm cửa bị xoay liên hồi. Cánh cửa rung lên bần bật. Thứ bên ngoài đang tìm cách vào!

    Tôi sợ hãi lùi lại một bước. Gót chân vô tình chạm vào mép đồng xu.

    “Tách.”

    Âm thanh nhỏ đến mức tưởng như không tồn tại, nhưng trong tai tôi lại vang lên rõ mồn một.

    Toàn thân tôi cứng đờ.

    Lời dặn của Tùng bá bá xoáy sâu trong đầu: Ngàn vạn lần không được bước ra ngoài!

    Bên ngoài dường như nghe thấy tiếng động.

    Tay nắm cửa xoay dữ dội hơn.
    “Rắc!”

    Một tiếng gãy khô khốc vang lên. Tay nắm cửa rơi xuống sàn.

    Qua lỗ trống to bằng nắm tay, một con mắt đen thẳm ghé sát vào.

    Con mắt đó áp sát, nhìn thẳng vào trong phòng.

    Nếu đó là người, hẳn sẽ nhìn thấy tôi đang đứng trong vòng xu, ôm chặt pho tượng, mặt cứng đờ vì sợ.

    Thế nhưng… trong đồng tử đen kịt ấy, tôi lại thấy lóe lên một tia nghi hoặc.

    Như thể… nó không nhìn thấy tôi.

    Khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở.

    Rồi con mắt rút đi.

    Bóng giày lùi lại.

    Tiếng bước chân lại vang lên, xa dần, xa dần…

    Tôi run rẩy nhận ra: vòng đồng xu thật sự đã che giấu tôi.

    “Cạch.”

    Một vật nhỏ lăn qua khe cửa, chạm nhẹ xuống nền nhà.

    Tôi cúi xuống nhìn.

    Một hạt ngọc nhỏ, hình ngôi sao.

    Trái tim tôi thắt lại.

    Đó là chuỗi hạt tôi từng xâu thành vòng cổ, tặng cho mẹ.

    Rồi thêm một hạt nữa lăn vào. Rồi thêm một hạt nữa.

    Ba… bốn… năm…

    Tôi quỳ sụp xuống, run rẩy nhặt lấy từng hạt, nước mắt rơi lã chã.

    “Mẹ…”
    Giọng tôi vỡ vụn, không thành tiếng.

    Tôi nhặt đến hạt thứ mười một.

    Khi ngẩng đầu lên –

    Ngay trước mặt tôi, ngoài vòng xu, là hai đôi giày.

    Tôi ngước lên chậm rãi.

    Là ba.

    Là mẹ.

    Gương mặt họ mờ mịt trong bóng tối, nhưng nụ cười thì quen thuộc đến đau lòng.

    “Đồng Đồng.”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note