Chương 3: Con Mắt Dưới Lòng Đất
by shynx86Hôm sau, tôi chờ cơ hội.
Biểu ca vẫn vô tư ra vườn rau, vẫn kéo tôi đến bên cái giếng cổ phủ rêu xanh. Anh ta cười đùa, giẫm lên mép đá mòn, ánh mắt háo hức như trẻ con chờ mở quà. Nước giếng đen ngòm, lặng đến mức phản chiếu bầu trời xám nhợt, trông như một con mắt khép hờ đang giả vờ ngủ.
“Nhìn lại thử đi,” anh ta giục, giọng pha lẫn khoái trá. “Hôm qua mày bảo thấy khuôn mặt xám mà.”
Tôi đứng cạnh, ôm chặt bàn tay vẫn còn băng tạm. Vết thương nhói lên từng nhịp, nhưng trong ngực tôi có thứ gì đó lạnh dần, đông cứng lại. Tiếng nước dưới giếng thở khẽ, như đang chờ.
Biểu ca cúi xuống.
Anh ta nheo mắt, chăm chú tìm “khuôn mặt xám” mà tôi từng thấy. Trong khoảnh khắc đó, thế giới quanh tôi thu hẹp lại, chỉ còn miệng giếng, cái lưng gầy của anh ta, và một ý nghĩ duy nhất, sắc bén như lưỡi dao.
Tôi tiến lên.
Hai chân quàng chặt. Tôi dồn hết sức, toàn bộ sức lực non nớt của một đứa trẻ bị dồn đến đường cùng, đẩy mạnh về phía trước.
Tiếng hét bật ra, dài và rách, xé toang không gian:
“Aii hóaaa… !”
Nước bắn tung tóe, lạnh buốt. Rồi tất cả bị nuốt chửng. Mặt nước khép lại rất nhanh, đen đặc như chưa từng mở ra. Từ lòng giếng sâu, một âm thanh vọng lên, kéo dài, méo mó… không biết là tiếng nước dội, hay là tiếng cười chưa kịp tắt.
Tôi đứng chết lặng. Toàn thân run rẩy. Nhưng đầu óc tôi lại tỉnh táo đến đáng sợ.
Tôi làm theo kế hoạch.
Nhặt một cành dương khô, tôi cúi xuống, cẩn thận xóa dấu chân quanh miệng giếng. Đất ẩm tanh bết vào tay, mùi rêu và bùn bốc lên ngai ngái. Tôi gạt từng vệt, từng vệt, như đang chôn vùi một điều gì đó không được phép tồn tại.
Xong xuôi, tôi lén lút chạy về nhà.
Đứng giữa phòng khách, tôi khóc.
Khóc lớn, khóc dai, khóc đến khi cổ họng khô rát, giọng lạc hẳn đi. Tôi để tiếng khóc bật qua cửa, tràn ra sân, lan vào tai người qua đường. Tôi khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, như một con thú non vừa mất đàn.
Quả nhiên, có người dừng lại, thò đầu vào:
“Mao Mao, sao thế? Dì và biểu ca đâu?”
Tôi giơ bàn tay băng trắng, run run nức nở:
“Đau quá… dì ra ngoài rồi… biểu ca không dẫn con đi… đi bắt cá rồi…”
Người làng nhìn tôi, ánh mắt thương hại. Họ vội vã chạy đi gọi dì tôi về. Tôi biết… kể từ giây phút ấy, tôi đã có nhân chứng.
Biểu ca chết dưới giếng.
Còn tôi… chỉ là một đứa trẻ đáng thương, bị bỏ lại, bị thương, ngây thơ không biết gì.
Đêm xuống rất nhanh.
Tôi cuộn tròn trên giường. Bàn tay đau nhói, từng cơn buốt nhói chạy dọc cánh tay, như có kim châm. Tôi mệt lả, nhưng không ngủ được. Bóng tối dày lên, ép sát.
Rồi tôi nghe thấy tiếng “cót… két…”.
Nhẹ. Chậm. Quanh quẩn bên cửa sổ.
Gió đêm lùa qua khe gỗ, lạnh đến tê da. Tiếng bước chân không đều, như ai đó kéo lê thân thể ướt sũng.
Từ xa, một giọng nói rên rỉ vọng lại, mỏng và dài, như bị nước bóp méo:
“Mao Mao… tao vẫn chưa… chết đâu…”
Tim tôi khựng lại một nhịp. Tôi mở choàng mắt.
Ngoài vườn rau, cái giếng cổ đen ngòm nằm đó. Trong bóng tối, miệng giếng trông như mở rộng hơn, sâu hơn. Mặt nước không còn lặng. Nó khẽ gợn, phản chiếu một khuôn mặt xám xịt, đôi mắt trắng dã đang nhìn thẳng vào cửa sổ.
Tôi hiểu ra, muộn màng và lạnh lẽo.
Có những trò chơi… không bao giờ kết thúc.
Và có những khuôn mặt… một khi đã soi thấy, sẽ soi lại mình suốt cả đời.

0 Comments