Một hôm, trời đổ mưa lớn.

    Thẩm Tinh Nghiên bị kẹt lại trong đình.

    Trấn Bắc Vương cũng ở đó.

    Hai người không nói gì, chỉ nghe mưa rơi.

    Rất lâu sau, hắn mới nói:
    “Ngươi không giống những nữ tử trong cung.”

    “Vậy giống ai?”

    “Giống gió.”
    Hắn nói.
    “Không thuộc về nơi nào, nhưng lại khiến người ta nhớ.”

    Tim Thẩm Tinh Nghiên khẽ run lên.

    Không phải vì lời ngọt.

    Mà vì… lần đầu tiên có người nhìn thấy nàng, không gắn nàng với thân phận, với quá khứ, với ai khác.

    Chỉ là nàng.


    Cùng lúc đó, ngoài cung.

    Cố Hoài Duật đứng trước cổng, tay cầm chiếc túi thơm cũ.

    Hắn nhớ lại những buổi chiều nàng ngồi bên cửa sổ, thêu từng mũi kim cẩn thận.
    Nhớ giọng nàng gọi hắn, nhẹ và tin tưởng.

    Những điều ấy… giờ đã không còn thuộc về hắn nữa.

    Trong cung, mưa ngừng.

    Trấn Bắc Vương quay người rời đi, trước khi đi, nói một câu rất khẽ:

    “Nếu có một ngày ngươi muốn rời khỏi nơi này… ta có thể giúp.”

    Không hứa hẹn.

    Không ép buộc.

    Chỉ là một con đường.

    Thẩm Tinh Nghiên đứng nhìn bóng lưng hắn, lòng bỗng trở nên bình yên lạ lùng.

    Có lẽ…

    Đây mới là khởi đầu thật sự của đời nàng.

    Sau cơn mưa hôm đó, Trấn Bắc Vương không còn xuất hiện thường xuyên trước mặt Thẩm Tinh Nghiên nữa.

    Nhưng nàng biết, hắn vẫn ở đó.

    Ở những khoảng lặng rất khẽ… như gió.

    Có những buổi sáng, nàng đọc sách trong Ngự thư phòng phụ, chén trà bên cạnh luôn được thay nước nóng đúng lúc.
    Có những hôm nàng ra vườn ngự uyển, con đường rợp bóng mát vừa vặn được quét sạch lá khô.

    Không ai nói gì.

    Nhưng mọi thứ đều được sắp xếp một cách kín đáo, vừa đủ.

    Thẩm Tinh Nghiên hiểu rất rõ.
    Đó không phải là quan tâm phô trương, càng không phải ban ơn.

    Là tôn trọng.

    Một ngày nọ, Quý phi gọi nàng đến.

    “Nghiên nhi, Hoàng thượng có ý muốn gặp con.”

    Thẩm Tinh Nghiên sững người, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh cúi đầu lĩnh mệnh.

    Trong điện.

    Hoàng thượng nhìn nàng hồi lâu, ánh mắt mang theo vài phần dò xét, vài phần thở dài.

    “Trẫm nghe nói, ngươi từng là vị hôn thê của Cố Hoài Duật?”

    “Vâng.”
    “Không oán?”

    Thẩm Tinh Nghiên cúi đầu, giọng nói nhẹ nhàng mà rõ ràng:
    “Oán hay không, đều đã là chuyện cũ. Xin bệ hạ chớ vì việc ấy mà bận lòng.”

    Hoàng thượng khẽ cười, lắc đầu:
    “Cố Hoài Duật… tự tay đánh mất một viên ngọc tốt.”

    Câu nói ấy, rơi xuống rất nhẹ.

    Nhưng đủ để định đoạt.


    Cùng lúc đó, Cố Hoài Duật quỳ trước từ đường Cố gia.

    Hắn đã quỳ suốt một ngày một đêm.

    Dương Yên Nhi ở trong viện, khóc lóc thảm thiết, nhưng hắn không đến.

    Trong đầu hắn, chỉ hiện lên một cảnh tượng.

    Hôm đó… ở bờ ao.

    Thẩm Tinh Nghiên bị trói trong lồng gỗ, ánh mắt nhìn hắn chỉ có tuyệt vọng.

    Hắn đã từng nghĩ, chỉ cần mình quay đầu, nàng vẫn sẽ ở đó.

    Nhưng hóa ra… có những người, chỉ cần quay lưng một lần, là vĩnh viễn không còn nữa.

    Đêm ấy, hắn mơ thấy nàng.

    Nàng ngồi dưới ánh đèn, thêu túi thơm, ngẩng đầu nhìn hắn, cười rất nhẹ.

    “Hoài Duật, chàng đến rồi.”

    Hắn muốn bước tới… nhưng không thể.

    Tỉnh mộng, gối đã ướt đẫm.

    Từ đó về sau, Cố Hoài Duật bắt đầu làm những chuyện mà trước đây hắn chưa từng làm.

    Hắn vào cung cầu kiến, xin được gặp Thẩm Tinh Nghiên.

    Bị từ chối.

    Hắn gửi thư, gửi lễ.

    Không một hồi âm.

    Hắn đứng ngoài cung suốt một ngày đông giá rét.

    Chỉ để nhìn thấy bóng nàng từ xa… nhưng không có.

    Chỉ có nỗi đau từng ngày từng ngày, đốt cạn lòng người.

    Trong cung, Trấn Bắc Vương lại xuất hiện.

    Lần này là trong một buổi yến nhỏ.

    Thẩm Tinh Nghiên ngồi phía sau Quý phi, lặng lẽ.

    Trấn Bắc Vương nâng chén, ánh mắt vô tình lướt qua nàng.

    Chỉ một thoáng.

    Nhưng ánh mắt ấy không giống trước đây.

    Có thêm một điều gì đó… rất rõ.

    Sau buổi yến, hắn chặn nàng lại ở hành lang dài.

    “Ngươi có hối hận không?”
    Hắn hỏi.

    “Hối hận điều gì?”

    “Hối hận vì đã tin người sai.”

    Thẩm Tinh Nghiên suy nghĩ rất lâu, rồi lắc đầu:
    “Nếu không tin sai, làm sao biết thế nào là đúng.”

    Trấn Bắc Vương nhìn nàng, ánh mắt trầm xuống.

    “Ngươi biết không… có những người, cả đời chỉ chờ một người biết mình đúng.”

    Thẩm Tinh Nghiên khẽ run.

    Nàng nhìn thẳng vào hắn, lần đầu tiên không né tránh.

    “Vậy… người đó có chờ được không?”

    Trấn Bắc Vương cười.

    Nụ cười rất nhạt, rất khẽ.

    “Ta có cả đời.”


    Đêm đó.

    Thẩm Tinh Nghiên đứng trước cửa sổ, nhìn trăng.

    Nàng bỗng nhận ra… lòng mình không còn đau nữa.

    Không còn nhớ đến Cố Hoài Duật với oán hận.

    Chỉ là… đã buông.

    Có lẽ, yêu đúng người… chưa từng là cuồng nhiệt.

    Mà là an tâm.


    Ngoài cung, Cố Hoài Duật quỳ dưới mưa.

    Trong cung, Trấn Bắc Vương đứng dưới trăng.

    Hai con đường.

    Từ đây… không bao giờ giao nhau nữa.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note