Mùa thu năm ấy, trong cung lan truyền một tin tức không lớn nhưng đủ khiến lòng người xao động.

    Trấn Bắc Vương xin vào triều.

    Không phải vì quân vụ.
    Cũng không phải vì chính sự.

    Mà là… thỉnh hôn.

    Khi tin này truyền đến tai Quý phi Thẩm Ngọc Thi, bà sững người rất lâu, sau đó mới chậm rãi đặt chén trà xuống.

    “Nghiên nhi,” bà hỏi khẽ, “con có biết Trấn Bắc Vương là người thế nào không?”

    Thẩm Tinh Nghiên cúi đầu.
    “Biết.”

    “Biết mà vẫn không sợ?”

    Nàng im lặng một lát, rồi nhẹ giọng đáp:
    “Con không sợ.”

    Quý phi nhìn nàng, ánh mắt dần mềm xuống. Bà hiểu rất rõ, nữ tử trước mặt mình đã không còn là tiểu cô nương năm xưa chỉ biết yêu bằng cả tấm lòng nữa.

    Nàng đã biết chọn.


    Trong Ngự thư phòng.

    Hoàng thượng nhìn Trấn Bắc Vương hồi lâu, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, nhịp điệu trầm chậm.

    “Ngươi là Vương gia, muốn nữ tử nào mà chẳng được. Vì sao lại là Thẩm Tinh Nghiên?”

    Trấn Bắc Vương không quỳ, cũng không tránh ánh mắt. Hắn đứng thẳng, giọng nói trầm ổn:

    “Vì nàng chưa từng cầu xin ai.”

    “Người khác cầu quyền thế. Nàng chỉ cầu thanh bạch.”

    “Thần kính trọng nàng trước, rồi mới sinh tâm.”

    Hoàng thượng bật cười nhạt:

    “Ngươi biết nàng từng là vị hôn thê của Cố Hoài Duật chứ?”

    “Thần biết.”

    “Không để tâm?”

    Trấn Bắc Vương đáp rất chậm:

    “Người đã lỡ mất nàng, không phải thần.”

    Lời vừa dứt, trong điện lặng như tờ.

    Hoàng thượng trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng mới nói:

    “Trẫm có thể ban chỉ. Nhưng hôn sự này một khi đã định, chính là hoàng mệnh. Nếu ngày sau ngươi phụ nàng, tức là coi thường trẫm.”

    Trấn Bắc Vương lúc này mới quỳ xuống:

    “Thần xin lấy cả đời đảm bảo.”

    Chỉ dụ ban ra, trong cung ngoài triều đều chấn động.

    Thẩm Tinh Nghiên được ban hôn cho Trấn Bắc Vương.

    Không phải làm trắc phi.
    Không phải hầu thiếp.

    Mà là Chính Vương phi.


    Tin này truyền đến Hầu phủ, Cố Hoài Duật như bị đánh một gậy nặng.

    Hắn đứng rất lâu trong thư phòng, nhìn bức tranh mai trắng treo trên tường.

    Trước kia, mỗi khi tuyết rơi, Thẩm Tinh Nghiên đều đứng dưới gốc mai, cười với hắn.

    “Bạch Mai chịu lạnh, người ngắm mai cũng phải kiên nhẫn.”

    Hắn đã từng có nàng.

    Nhưng không giữ.

    Đêm đó, Cố Hoài Duật uống say.

    Say đến mức gọi tên nàng trong mộng.

    Nhưng tỉnh dậy, bên giường chỉ có màn trướng lạnh lẽo… và một Dương Yên Nhi đầy tâm cơ đến đáng ghét.


    Ngày Trấn Bắc Vương vào cung tạ ơn, hắn gặp Thẩm Tinh Nghiên ở hành lang dài.

    Không có cung nữ theo sát.

    Chỉ có gió thu rất nhẹ.

    Hắn dừng bước, nghiêng người hành lễ theo đúng lễ chế.

    “Vương phi.”

    Thẩm Tinh Nghiên hơi sững, rồi mỉm cười đáp lễ.

    “Vương gia.”

    Không xưng tên.
    Không thân mật.

    Nhưng trong ánh mắt nàng, lần đầu tiên không còn đề phòng.

    Trấn Bắc Vương nhìn nàng rất lâu, rồi nói nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe.

    “Sau này, gió mưa ta chắn.”

    “Nàng chỉ cần đứng trong ánh nắng.”

    Thẩm Tinh Nghiên khẽ run.

    Lần này, nàng không né tránh nữa.

    Nàng gật đầu.


    Có những người, đến muộn…
    Nhưng vừa xuất hiện, đã là cả đời

    Ngày đại hôn của Trấn Bắc Vương, Kinh thành rực rỡ chưa từng có.

    Không phải phô trương xa hoa, mà là khí thế đường đường chính chính của một mối hôn sự được Hoàng thượng đích thân ban chỉ.

    Cờ đỏ trải dài mười dặm, chuông ngọc vang khẽ theo gió thu.
    Bách tính đứng kín hai bên đường, không ai không tò mò vị Vương phi tương lai là người thế nào.

    Thẩm Tinh Nghiên ngồi trong kiệu hoa, tay đặt trên gối, lòng bình tĩnh lạ thường.

    Không còn thấp thỏm.
    Không còn lo được mất.

    Nàng biết rõ, con đường mình đang đi là do chính nàng chọn.

    Khi kiệu dừng trước Vương phủ, rèm được vén lên, Trấn Bắc Vương đứng đó.

    Không khoác giáp, không đao kiếm, chỉ một thân hỷ phục đỏ thẫm. Dáng người cao thẳng, ánh mắt trầm ổn mà chuyên chú, từ đầu đến cuối chỉ nhìn một mình nàng.

    Hắn đưa tay ra.

    Không thúc giục, không lời hoa mỹ.

    Chỉ nói một câu rất khẽ:
    “Ta ở đây.”

    Thẩm Tinh Nghiên đặt tay mình lên tay hắn.

    Khoảnh khắc ấy, nàng chợt hiểu, có những lời hứa không cần nói ra quá nhiều. Chỉ cần một hành động, đã đủ khiến lòng người an ổn.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note