Nghi lễ hoàn tất.

    Khi hỷ phòng chỉ còn lại hai người, bầu không khí bỗng nhiên yên tĩnh.

    Trấn Bắc Vương không vội vén khăn.

    Hắn rót một chén trà, đặt sang bên, rồi mới hỏi:
    “Nàng có mệt không?”

    Thẩm Tinh Nghiên lắc đầu.

    Hắn lúc này mới đưa tay, vén nhẹ khăn đỏ.

    Ánh nến chiếu xuống, đôi mắt nàng trong veo, không né tránh, cũng không e dè.

    Trấn Bắc Vương nhìn nàng rất lâu, sau đó khẽ thở ra.

    “Ta từng nghĩ,” hắn nói, “nếu nàng không gật đầu, ta sẽ không xin thêm lần nữa.”

    Thẩm Tinh Nghiên khẽ cong môi.
    “Vậy nếu ta không gật đầu thì sao?”

    “Thì ta vẫn kính nàng như hôm đầu gặp.”
    “Chỉ là… không còn cơ hội ở bên.”

    Nàng lặng người.

    Đó không phải lời thề non hẹn biển, nhưng lại khiến lòng nàng rung động sâu sắc.

    Một người có thể vì nàng mà lùi bước, cũng là người sẽ không ép nàng phải chịu thiệt.


    Đêm đó, mưa thu rơi rất nhẹ.

    Hai người ngồi bên cửa sổ, không ai vội chạm vào ai.

    Trấn Bắc Vương kể cho nàng nghe những năm trấn thủ biên cương. Gió cát, băng tuyết, những đêm dài không ngủ.

    Thẩm Tinh Nghiên nghe rất chăm chú.

    Nàng chợt nói:
    “Sau này, chàng có thể kể cho thiếp nghe những chuyện này mỗi năm không?”

    Hắn quay đầu nhìn nàng.

    “Vì sao?”

    “Vì thiếp muốn biết,” nàng nói chậm rãi, “chàng đã đi qua những nơi nào, chịu những gì… để thiếp không chỉ là người đứng phía sau.”

    Trấn Bắc Vương đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

    Lần này, không còn giữ lễ.

    “Được.”

    Chỉ một chữ, nhưng trầm ổn như định cả đời.


    Đêm đã rất khuya.

    Mưa thu ngoài hiên rơi nặng hạt hơn, gió lùa qua khe cửa mang theo hơi lạnh, nhưng trong phòng lại dần nóng lên.

    Trấn Bắc Vương đứng trước mặt nàng, ánh nến hắt lên đường nét gương mặt vốn điềm tĩnh ban ngày. Chỉ là lúc này, sự trầm ổn ấy dường như bị bóng tối nuốt chửng, để lộ ra thứ gì đó sâu hơn, mạnh hơn.

    Hắn đưa tay, lần này không còn chỉ chạm vào tay áo.

    Bàn tay ấy đặt lên eo nàng, lực đạo vừa đủ, nhưng chắc chắn đến mức Thẩm Tinh Nghiên khẽ nín thở. Không đau, chỉ là quá rõ ràng. Rõ ràng rằng người trước mặt nàng không còn là vị Vương gia lễ độ trong chính điện ban ngày.

    Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.

    Trong đôi mắt trầm đen kia, ánh nhìn nóng bỏng không che giấu, như dã thú quen ẩn mình nơi rừng sâu, một khi đã xác định lãnh địa thì không còn ý định lùi bước.

    “Chàng…” Giọng nàng khẽ khàng, mang theo chút bất ngờ.

    Hắn cúi xuống, hơi thở sát bên tai nàng, thấp giọng nói:

     “Nàng đã là thê tử của ta.”

    Một sự thừa nhận thẳng thắn, mang theo sức nặng của một nam nhân từng quen đối diện sinh tử.

    Hắn kéo nàng vào lòng, vòng tay khép chặt. Lần này không còn thử dò, không còn giữ khoảng cách. Nụ hôn rơi xuống, sâu hơn, nóng hơn, mang theo hơi thở gấp gáp bị kìm nén suốt cả ngày dài.

    Thẩm Tinh Nghiên thoáng sững người.

    Nàng không ngờ dưới vẻ ngoài điềm đạm kia lại là ngọn lửa âm ỉ đến vậy. Tim đập loạn nhịp, đầu óc trống rỗng trong khoảnh khắc, nhưng vòng tay hắn quá vững, quá thật, khiến nàng không hề thấy sợ hãi.

    Chỉ thấy… bị cuốn theo.

    Hắn buông nàng ra rất chậm, trán chạm trán, hơi thở còn chưa ổn định.

    “Nếu nàng không chịu được,” hắn nói khẽ, giọng đã khàn đi, “chỉ cần nói.”

    Thẩm Tinh Nghiên nhìn hắn, ánh mắt long lanh trong ánh nến. Nàng không nói gì, chỉ đưa tay nắm lấy vạt áo hắn, khẽ siết lại.

    Chỉ một động tác nhỏ.

    Nhưng đủ khiến ánh mắt Trấn Bắc Vương tối sầm hẳn.

    Màn trướng buông xuống.

    Ánh nến lay động, bóng hai người hòa làm một, ngoài kia mưa thu rơi dồn dập hơn, như thay cho những điều không cần nói thành lời trong đêm dài.


    Vài tháng sau.

    Cố Hoài Duật đứng ngoài Vương phủ, nhìn cổng son khép chặt.

    Hắn nghe nói Thẩm Tinh Nghiên sống rất tốt.

    Vương gia mỗi khi hồi phủ, đều đi thẳng về nội viện. Không tiệc tùng, không thiếp thất, không thị nữ vây quanh.

    Chỉ có một Vương phi, thích trồng mai, thích đọc sách, thích pha trà lúc hoàng hôn.

    Những điều ấy… vốn dĩ từng thuộc về hắn.

    Nhưng hắn đã không giữ.

    Cố Hoài Duật quay đi, không nhìn thêm nữa.

    Có những người, một khi đã lỡ, thì cả đời cũng không còn cơ hội quay đầu.


    Cuối năm ấy, tuyết rơi.

    Thẩm Tinh Nghiên đứng dưới gốc mai trong Vương phủ, khoác áo choàng dày.

    Trấn Bắc Vương từ phía sau bước đến, khoác thêm cho nàng một lớp áo.

    “Nghĩ gì vậy?”

    Nàng mỉm cười.
    “Nghĩ rằng, kiếp này… thiếp không uổng.”

    Hắn cúi đầu, trán chạm trán nàng.

    “Ta cũng vậy.”

    Ngoài kia, nhân gian dài rộng.

    Nhưng từ nay về sau, nàng không còn đi một mình.

    HOÀN!

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note