CHƯƠNG 2: PHẢN ỨNG CAI NGHIỆN VÀ TRÒ CHƠI TRỐN TÌM
by shynx86Người ta nói 21 ngày là đủ để hình thành một thói quen, nhưng để cai nghiện một con người, có lẽ cần cả đời.
Tôi biết rất rõ những cơn mất ngủ triền miên này là phản ứng cai nghiện. Ba năm, hơn một ngàn ngày đêm, cơ thể và linh hồn tôi đã bị Nhậm Viễn Sâm khắc sâu dấu ấn.
Chúng tôi không phải người yêu, nhưng lại sống chung như vợ chồng thực thụ suốt hai năm qua. Trừ những ngày anh đi công tác, không đêm nào tôi không nằm trong vòng tay anh, quen thuộc với hơi ấm, nhịp tim và cả những ham muốn nguyên thủy nhất của anh.
Bây giờ, đột ngột cắt đứt nguồn “thuốc phiện” ấy, cơn đau âm ỉ từ xương tủy là điều không thể tránh khỏi.
Tôi tự an ủi mình: Hạ Chi, không sao đâu. Đau một lần rồi thôi. Còn hơn là ở lại đó, nhìn anh ấy yêu thương người khác, lúc đó mới thực sự là sống không bằng chết.
Khi tôi bắt đầu ép mình vào nhịp sống chậm rãi của thị trấn, tưởng chừng như vết thương đã bắt đầu đóng vảy, thì một nhát dao khác lại đâm xuống.
Trong lúc lướt mạng xã hội bằng tài khoản phụ (để tránh bị phát hiện), tôi vô tình nhìn thấy bài đăng mới nhất của Hà Lệ.
[Đi một vòng lớn, cuối cùng người vẫn ở ngay đây. Cảm ơn anh đã đợi em.]
Kèm theo đó là bức ảnh chụp tại một nhà hàng sang trọng.
Trong ảnh là một bàn tay đàn ông đặt trên bàn ăn, các khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài đẹp như tác phẩm nghệ thuật. Trên ngón giữa tay phải có một nốt ruồi son nhỏ xíu – đặc điểm mà chỉ những người cực kỳ thân mật mới biết.
Và trên cổ tay anh, là chiếc đồng hồ Patek Philippe phiên bản giới hạn toàn cầu.
Chiếc đồng hồ mà tôi vô cùng quen thuộc.
Tôi nhớ đến run rẩy những đêm anh đè tôi xuống giường, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên mặt kính đồng hồ lạnh lẽo. Anh sẽ chậm rãi tháo nó ra, đặt lên tủ đầu giường, rồi dùng chính bàn tay đeo đồng hồ ấy vuốt ve cơ thể tôi, đốt cháy tôi thành tro bụi.
Máu trong người tôi như đông cứng lại.
Mới chưa đầy nửa tháng.
Nhậm Viễn Sâm đã về nước. Và việc đầu tiên anh làm không phải là tìm tôi (tất nhiên rồi), mà là đưa Hà Lệ đi ăn tối, thậm chí có thể là đưa về ra mắt gia đình.
Nhìn bối cảnh trong ảnh, đó là phòng ăn riêng tại nhà cũ của Nhậm gia.
Lòng tôi đau như bị ai đó thò tay vào bóp nát. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi sự thật phơi bày trần trụi trước mắt, tôi vẫn không thở nổi.
Nhậm Viễn Sâm là một người tình hoàn hảo. Anh dịu dàng, hào phóng, chu đáo trên giường. Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, ít nhất trong lòng anh, tôi cũng có một vị trí nhỏ bé nào đó.
Nhưng hóa ra, sự dịu dàng đó chỉ là lớp vỏ bọc lịch thiệp của một quý ông. Còn tình yêu, anh đã dành trọn cho người con gái trong bức ảnh kia rồi.
Đêm đó, cơn ác mộng lại kéo tôi về ba năm trước. Về cái đêm định mệnh ấy.
Sau câu hỏi liều lĩnh “Anh có thể đưa em về nhà không?”, tôi nín thở chờ đợi sự từ chối, thậm chí là sự khinh bỉ.
Nếu anh từ chối, tôi sẽ xin lỗi và biến mất vĩnh viễn, chôn chặt thứ tình cảm đơn phương hèn mọn này.
Nhưng không.
Trong bóng tối, Nhậm Viễn Sâm khẽ nhướng mày. Đôi mắt đen láy nhìn tôi chằm chằm, như muốn nhìn thấu tâm can tôi. Giọng anh trầm khàn, kéo dài đầy ma mị:
“Em chắc chứ?”
Tôi ngẩn người, rồi đỏ mặt gật đầu: “Ưm.”
Anh đưa tôi về căn hộ gần nhất. Cánh cửa vừa đóng lại, anh đã ép tôi vào ván cửa, hôn ngấu nghiến như muốn trút hết mọi dồn nén.
“Bây giờ hối hận vẫn còn kịp. Nếu em nói dừng, tôi sẽ mở cửa.”
Tôi sợ hãi, nhưng sự khao khát và kích động lớn hơn tất cả. Tôi nhìn gương mặt tuấn tú đẫm mồ hôi của anh, chủ động kiễng chân, dâng hiến nụ hôn vụng về của mình.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong cơn đau nhức toàn thân.
Thấy tôi định lén lút trèo xuống giường, Nhậm Viễn Sâm – người mà tôi tưởng vẫn đang ngủ say – bất ngờ vươn tay kéo ngược tôi lại, lật người đè xuống.
Tóc anh rối bù, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo lạ thường. Anh nhìn chằm chằm vào những dấu vết đỏ tím trên cổ tôi, rồi nhếch môi cười nhạt:
“Sao thế? Ăn xong là muốn chùi mép bỏ chạy à? Bạn học Hạ Chi.”
Bốn chữ cuối cùng, anh nhấn mạnh từng tiếng một, như búa tạ nện vào tim tôi.
Anh nhận ra tôi!
Tôi hoảng loạn tột độ. Rõ ràng hồi cấp ba tôi là đứa con gái mờ nhạt nhất lớp, đeo kính dày cộp, tóc mái che hết mặt. Giờ tôi đã lột xác, vậy mà anh vẫn nhận ra?
“Xin lỗi… tối qua là em…” Tôi lắp bắp, cảm giác tội lỗi dâng trào.
Tôi là kẻ tiểu nhân thừa nước đục thả câu. Thấy anh thất tình (Hà Lệ lấy chồng), tôi liền lao vào trêu chọc, lợi dụng lúc anh yếu lòng để chiếm đoạt. Giờ anh tỉnh táo lại, chắc chắn sẽ thấy ghê tởm tôi.
“Đừng nói xin lỗi, cũng đừng nói tối qua em say!” Anh thô bạo ngắt lời tôi.
“Vậy… vậy anh định thế nào?”
Nhậm Viễn Sâm nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt u tối khó đoán. Đột nhiên, anh cúi xuống cắn nhẹ vào môi tôi, thì thầm:
“Cảm giác tối qua rất tuyệt. Nếu em bằng lòng, chúng ta duy trì mối quan hệ này đi.”
Tim tôi đập thình thịch. Anh muốn duy trì?
“Em bằng lòng! Chỉ cần anh cần, em sẽ có mặt ngay!” Tôi vội vã đáp, sợ anh đổi ý.
Nhưng kỳ lạ thay, nghe tôi nói vậy, sắc mặt Nhậm Viễn Sâm lại trầm xuống. Anh nhíu mày, vẻ không vui hiện rõ:
“Vậy, em định danh phận thế nào?”
Tôi tưởng anh sợ tôi bám víu đòi danh phận bạn gái, nên vội vàng giơ tay thề thốt:
“Anh yên tâm! Đều là người lớn, anh tình em nguyện, em tuyệt đối không bắt anh chịu trách nhiệm! Em biết thân phận của mình!”
Thấy lông mày anh càng nhíu chặt hơn, tôi bồi thêm một câu chí mạng:
“Nếu sau này một trong hai chúng ta gặp được người mình thực sự thích, trò chơi này có thể kết thúc bất cứ lúc nào! Em sẽ không làm phiền anh!”
Không gian chìm vào im lặng đáng sợ.
Nhậm Viễn Sâm nhìn tôi trân trân, rồi đột nhiên cười lạnh, nụ cười không chạm đến đáy mắt:
“Tốt. Rất tốt. Hạ Chi, nhớ kỹ lời em nói hôm nay.”
“Được!”
Từ đó, chúng tôi bắt đầu mối quan hệ “bạn giường” méo mó này.
Ban đầu là vài tháng một lần, rồi một tháng một lần, mỗi tuần một lần… Cuối cùng, khi công việc của anh ổn định ở Bắc Thành, anh bảo tôi chuyển đến sống cùng.
Ban ngày, anh là Nhậm Tổng cao ngạo lạnh lùng. Tôi là nhân viên văn phòng cần mẫn. Ban đêm, trong căn hộ chỉ có hai người, chúng tôi quấn lấy nhau như những con thú, làm đủ mọi chuyện thân mật nhất, nhưng tuyệt nhiên không ai nói một lời yêu thương.
[GÓC NHÌN CỦA NHẬM VIỄN SÂM – TẠI MỸ]
Đã một tuần trôi qua.
Nhậm Viễn Sâm ngồi trong phòng họp cao cấp, bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, nhưng trong lòng anh như có lửa đốt.
Trong hai tiếng ăn tối với đối tác, anh đã nhìn điện thoại tổng cộng 34 lần.
Không có gì. Không một tin nhắn. Không một cuộc gọi.
Trước đây, mỗi khi anh đi công tác, Hạ Chi luôn nhắn tin ríu rít. Cô sẽ chụp ảnh bữa trưa, hỏi anh tối nay ăn gì, thậm chí gửi những tấm ảnh mặc váy ngủ gợi cảm kèm lời nhắn: “Nhớ anh, mau về nhé.”
Cô gái nhỏ của anh, bề ngoài ngoan ngoãn như con mèo, quần áo mặc kín cổng cao tường. Nhưng chỉ anh biết, dưới lớp vỏ bọc đó là sự quyến rũ chết người. Chỉ anh được thấy dáng vẻ cô đỏ mặt rên rỉ dưới thân anh, gọi tên anh trong cơn khoái cảm.
Nỗi nhớ cồn cào khiến anh phát điên.
Tại sao cô không nhắn tin?
Anh đã chủ động nhắn trước khi đi: “Đợi anh về.” Rõ ràng đến thế cơ mà?
Chẳng lẽ đêm đó anh làm quá mạnh tay?
Anh thừa nhận, đêm trước khi đi, anh có chút mất kiểm soát. Nghĩ đến việc phải xa cô nửa tháng, cộng thêm chút men say, anh đã dày vò cô đến tận sáng. Cô khóc lóc cầu xin, giọng khản đặc, nhưng anh không dừng lại được.
Chắc là giận rồi. Hoặc là sợ rồi.
“Chết tiệt!”
Nhậm Viễn Sâm đập tay xuống bàn, khiến trợ lý bên cạnh giật mình thon thót.
Anh cầm điện thoại, bấm gọi cho cô lần thứ N.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
WeChat? Đã bị chặn.
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Một dự cảm tồi tệ bùng lên. Cô ấy chưa bao giờ dám chặn anh. Cô ấy luôn ngoan ngoãn chờ đợi anh kia mà?
Hạ Chi, em đang làm trò gì vậy?
Nhậm Viễn Sâm lập tức đứng dậy, bỏ lại cả phòng họp đang ngơ ngác:
“Đặt vé về nước. Ngay lập tức! Chuyến sớm nhất!”
Anh phải về ngay. Anh phải bắt con mèo nhỏ hư hỏng này lại, trừng phạt cô thật nặng vì tội dám chơi trò mất tích.
Nhưng anh không ngờ, khi về đến căn hộ, chào đón anh là sự trống rỗng đến rợn người.
Tủ quần áo của cô trống trơn. Đồ dùng cá nhân biến mất. Trên giường ngủ, xếp ngay ngắn tất cả những món đồ hiệu anh tặng, và chiếc thẻ ngân hàng lạnh lẽo.
Cô đi rồi. Cô thực sự đã bỏ đi rồi. Sạch sẽ, gọn gàng, không để lại một chút dấu vết nào, như chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh.
Khoảnh khắc đó, Nhậm Viễn Sâm cảm thấy thế giới sụp đổ.
Cơn hoảng loạn biến thành sự điên cuồng. Đôi mắt anh đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên giần giật.
“Hạ Chi… Em giỏi lắm! Dám chạy trốn khỏi tôi?”
“Tìm! Lật tung cả cái Bắc Thành này lên cũng phải tìm ra cô ấy cho tôi!”

0 Comments