CHƯƠNG 3: BẠCH NGUYỆT QUANG TRỞ VỀ VÀ CƠN THỊNH NỘ CỦA ÁC MA
by shynx86[Góc nhìn của Nhậm Viễn Sâm]
Ngay khi định lao ra khỏi nhà đi tìm Hạ Chi, tôi lại nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ ông nội. Ông nói bệnh tim tái phát, bắt tôi phải về nhà cũ ngay lập tức.
Nhưng khi bước vào phòng khách, đập vào mắt tôi không phải là ông cụ đang nằm trên giường bệnh, mà là Hà Lệ đang ngồi gọt hoa quả, cười nói vui vẻ bên cạnh ông.
Lồng ngực tôi như có lửa đốt, nhưng lý trí buộc tôi phải kìm nén.
Suốt bữa cơm, ông nội liên tục nhắc lại chuyện xưa, từ việc tôi và Hà Lệ thanh mai trúc mã thế nào, đến việc hai nhà môn đăng hộ đối ra sao. Ý tứ của ông quá rõ ràng: Hà Lệ vừa ly hôn, hoa rơi hữu ý, ông muốn tôi hái lại đóa hoa này.
Tôi ngồi đó, thể xác ở bàn ăn nhưng hồn phách đã bay đi khắp Bắc Thành để tìm người phụ nữ tên Hạ Chi.
Điện thoại trong tay nóng ran. Trợ lý liên tục gửi tin nhắn báo cáo lộ trình tìm kiếm, nhưng chưa có kết quả. Tôi cau mày, không nuốt trôi nổi hạt cơm nào.
“Anh Viễn Sâm…”
Giọng nói dịu dàng của Hà Lệ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
“Sao bao nhiêu năm nay bên cạnh anh vẫn trống vắng vậy? Có phải anh vẫn đang đợi ai không?”
Tôi thậm chí không buồn ngẩng đầu, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại trả lời tin nhắn của thám tử, miệng đáp qua loa:
“Công việc bận, không có thời gian.”
Tôi không hề biết rằng, câu trả lời lạnh nhạt đó lọt vào tai Hà Lệ lại biến thành một tín hiệu ngầm: Anh bận rộn sự nghiệp nên chưa yêu ai, nghĩa là vị trí Nhậm phu nhân vẫn đang để trống.
Ánh mắt Hà Lệ sáng lên. Cô ta rụt rè hỏi tiếp:
“Anh Viễn Sâm, anh có giận em chuyện năm xưa không? Lúc đó em còn trẻ dại… Giờ đi một vòng lớn, chịu đủ tổn thương rồi, em mới biết ai thực sự tốt với mình. Anh… có còn muốn nắm tay em lần nữa không?”
Tôi không nghe rõ cô ta nói gì, bởi vì ngay lúc đó, tin nhắn của trợ lý gửi đến kèm một định vị: [Đã tìm thấy cô Hạ. Cô ấy đang ở trấn X, phía Nam.]
Tôi bật dậy nhanh đến mức làm đổ cả ly rượu vang trên bàn, không nói một lời, lao thẳng ra ngoài trong sự ngỡ ngàng của cả Hà Lệ và ông nội.
Hạ Chi, em trốn giỏi lắm. Nhưng để xem em chạy được bao xa!
[Góc nhìn của Hạ Chi]
Thị trấn nhỏ sau cơn mưa trời trong vắt. Tôi ra ngoài đi dạo để xua tan cảm giác ngột ngạt trong lòng.
Đang đi, tôi thấy một đám đông xôn xao phía trước. Một bà cụ đang ôm đứa cháu nhỏ ngất xỉu, khóc lóc thảm thiết. Tôi vội vàng chạy tới định gọi cấp cứu, thì một bóng người cao lớn đã nhanh hơn tôi một bước.
Người đàn ông quỳ xuống, thực hiện các thao tác sơ cứu cực kỳ thành thục. Chỉ vài phút sau, đứa bé ho lên một tiếng rồi òa khóc.
Người đàn ông ngẩng đầu lên, vuốt mồ hôi trên trán. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, cả tôi và anh ấy đều sững sờ.
“Hạ Chi?”
“Đàn anh Chu Dương?”
Trái đất thật tròn. Tôi không ngờ lại gặp lại đàn anh khoa Máy tính, người từng được đồn đại là có ý với tôi thời đại học, ở cái thị trấn hẻo lánh này.
Mười phút sau, chúng tôi ngồi đối diện nhau trong một quán trà sữa nhỏ.
“Không ngờ lại gặp em ở đây. Trông em… xinh đẹp hơn hồi đi học nhiều quá.” Chu Dương khuấy ly trà sữa, ánh mắt nhìn tôi có chút hoài niệm và si mê không che giấu.
Tôi cười gượng gạo: “Em vẫn vậy thôi ạ. Anh về nước khi nào?”
Chúng tôi hàn huyên chuyện cũ. Hóa ra Chu Dương vừa về nước, đang đi du lịch bụi để tìm cảm hứng khởi nghiệp. Sự dịu dàng và lịch thiệp của anh ấy khiến tôi tạm quên đi nỗi đau âm ỉ về Nhậm Viễn Sâm.
Nói chuyện một hồi, Chu Dương đột nhiên ngập ngừng, rồi cẩn trọng hỏi:
“Chi Chi này… Em… có bạn trai chưa?”
Câu hỏi này năm xưa anh ấy chưa kịp hỏi thì đã đi du học. Giờ đây, trong ánh mắt anh ấy nhen nhóm lại tia hy vọng.
Tôi siết chặt ly trà sữa, đang định mở miệng nói “Em độc thân”, thì một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như vọng về từ địa ngục vang lên ngay sau lưng tôi:
“Cô ấy có rồi!”
Sống lưng tôi lạnh toát. Từng lỗ chân lông dựng đứng vì sợ hãi.
Tôi quay đầu lại một cách máy móc.
Nhậm Viễn Sâm đang đứng đó. Anh mặc chiếc áo gió màu đen dài trùm gối, vạt áo còn vương hơi lạnh của sương gió. Gương mặt anh tuấn tú nhưng trắng bệch, đôi mắt đen láy giờ đây vằn lên những tia máu đỏ quạch, nhìn chằm chằm vào tôi và Chu Dương như muốn xé xác con mồi.
Anh cười, nhưng nụ cười đó khiến tôi cảm thấy như đang đứng trước miệng vực.
“Sao nào? Vừa nghe tin bạch nguyệt quang của em ly hôn, em liền không thể chờ đợi mà chạy đến đây hội ngộ sao?”
Anh nghiến răng, bước tới nắm chặt cổ tay tôi, lôi đi xềnh xệch mà không cần giải thích một lời với Chu Dương.
“Nhậm Viễn Sâm! Anh làm gì vậy? Buông em ra!”
“Câm miệng!”
Tôi bị anh nhét vào ghế phụ xe Maybach đỗ ven đường. Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng chốt cửa vang lên khô khốc.
Không gian trong xe chật hẹp, tràn ngập mùi thuốc lá và mùi pheromone giận dữ của người đàn ông. Nhậm Viễn Sâm chồm người qua, hai tay chống lên ghế, giam cầm tôi trong lồng ngực anh.
“Chạy? Em còn muốn chạy đi đâu?”
Anh gằn từng chữ, hơi thở nóng rực phả vào mặt tôi. Tôi sợ hãi co rúm người lại:
“Nhậm Viễn Sâm, anh điên rồi! Anh làm thế này là bắt cóc, là phạm pháp đấy!”
“Phạm pháp?” Nhậm Viễn Sâm cười khẩy, tay trái thong thả tháo chiếc cà vạt đang trói buộc cổ mình, quăng sang một bên. Động tác toát lên vẻ hoang dã nguy hiểm.
“Từ khoảnh khắc em dám trêu chọc tôi 3 năm trước, em đã nên biết kết cục này rồi. Muốn đá tôi để chạy theo thằng đàn ông khác? Chi Chi, em coi tôi là cái gì? Là rác rưởi em muốn vứt là vứt sao?”
“Không phải… tôi không có…”
“Không có? Vậy thằng khốn vừa rồi là ai? Tình cũ không rủ cũng tới à?”
Không để tôi kịp giải thích, anh đã cúi xuống, chiếm lấy môi tôi bằng một nụ hôn mang tính trừng phạt. Hung dữ, thô bạo, cắn xé. Mùi máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.
Tôi đau đớn, nước mắt trào ra. Tôi vùng vẫy, đấm thùm thụp vào ngực anh, nhưng sức lực của tôi so với anh chỉ như muối bỏ bể.
Đây không phải là Nhậm Viễn Sâm dịu dàng ngày thường. Đây là một con thú đang bị tổn thương và ghen tuông làm mờ lý trí.
“Ưm… đau… Nhậm Viễn Sâm… đừng mà… em sợ…”
Tôi khóc nấc lên, cả người run rẩy bần bật.
Tiếng khóc của tôi dường như đã đánh thức một chút lý trí còn sót lại của anh. Động tác của Nhậm Viễn Sâm khựng lại. Anh thở dốc, trán tựa vào trán tôi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẫm lệ của tôi.
Bàn tay đang siết chặt eo tôi từ từ thả lỏng, chuyển sang vỗ nhẹ lên lưng tôi từng cái một, vụng về và cứng nhắc.
“Đừng khóc…” Giọng anh khàn đặc, đầy sự kìm nén khổ sở. “Đừng khóc nữa. Ở đây chật chội, tôi sẽ không làm gì em.”
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì anh lại khởi động xe, đạp ga lao vút đi.
Mười phút sau, anh lôi tôi vào phòng tổng thống của khách sạn tốt nhất thị trấn.
Vừa vào cửa, tôi bị ném lên chiếc ghế sofa nhung mềm mại. Chưa kịp ngồi dậy, Nhậm Viễn Sâm đã áp tới. Trên tay anh là chiếc cà vạt sẫm màu vừa tháo ra lúc nãy.
Tôi hoảng hốt lùi lại: “Anh… anh hứa không làm gì mà?”
Nhậm Viễn Sâm dùng cà vạt bịt mắt tôi lại, thắt một nút chặt ở sau đầu. Thế giới trước mắt tôi tối sầm, chỉ còn lại cảm giác xúc giác nhạy bén hơn gấp bội.
Giọng nói của ác ma vang lên bên tai, lạnh lùng và tàn nhẫn, phả vào vành tai tôi hơi nóng rực như dung nham: “Tôi chỉ hứa không động vào em trên xe. Còn bây giờ…”
Soạt!
Tiếng vải lụa bị xé rách vang lên chói tai trong căn phòng tĩnh lặng.
Làn da tôi tiếp xúc với không khí lạnh lẽo, nổi lên từng lớp da gà, nhưng ngay lập tức lại bị bao phủ bởi bàn tay nóng rực, thô ráp của người đàn ông.
“Khóc cũng vô dụng. Đêm nay, tôi sẽ cho em nhớ thật kỹ, người đàn ông của em là ai!”
Thế giới trước mắt tôi chỉ là một màu đen đặc quánh. Vì không nhìn thấy gì, mọi giác quan khác của tôi trở nên nhạy bén đến đáng sợ. Tôi cảm nhận rõ rệt sức nặng của Nhậm Viễn Sâm đang đè lên người mình, mùi hương bạc hà pha lẫn mùi thuốc lá và men rượu nồng nàn bao vây lấy khứu giác, khiến tôi say trong cơn choáng váng.
Anh không cho tôi bất kỳ sự dịu dàng nào. Nụ hôn của anh rơi xuống như vũ bão, từ môi, trượt xuống cổ, rồi cắn mạnh vào xương quai xanh đau điếng.
“Ưm… Nhậm Viễn Sâm… đau…”
Tôi nức nở, móng tay bấu chặt vào lưng áo anh tạo thành những vết nhăn nhúm. Nhưng tiếng kêu đau của tôi chỉ càng kích thích con thú hoang trong người anh.
“Đau mới nhớ lâu.” Giọng anh khàn đặc, đầy dục vọng và sự chiếm hữu méo mó. “Nhớ lấy nỗi đau này, để lần sau em không bao giờ dám nghĩ đến việc chạy trốn cùng gã đàn ông khác nữa.”
Bàn tay anh như mang theo lửa, điên cuồng lướt trên cơ thể tôi, đốt cháy mọi lý trí phản kháng yếu ớt. Anh muốn đánh dấu chủ quyền lên từng tấc da thịt, muốn xóa sạch mọi dấu vết của thế giới bên ngoài, để tôi chỉ còn biết đến sự tồn tại của một mình anh.
Trong bóng tối, tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng tôi cảm nhận được sự run rẩy kìm nén trong từng động tác va chạm mạnh bạo ấy. Anh hung dữ như muốn nuốt chửng tôi, nhưng cái ôm siết chặt đến nghẹt thở kia lại tố cáo nỗi sợ hãi tột cùng của anh.
Anh sợ tôi đi mất. Anh đang làm tình như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc gỗ cuối cùng.
Cơn đau dần qua đi, thay vào đó là những đợt sóng khoái cảm tê dại nhấn chìm lý trí. Tôi không còn sức để khóc, chỉ biết run rẩy bám víu lấy bờ vai rộng lớn của anh, để mặc anh dẫn dắt vào cơn mê loạn triền miên. Tiếng thở dốc nặng nề, tiếng da thịt va chạm và tiếng rên rỉ vỡ vụn hòa vào nhau, tạo thành bản nhạc bi thương nhất của tình yêu.
Đêm đó, tôi không nhớ mình đã ngất đi rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Chỉ biết trong cơn mê man, sau khi cơn bão tố qua đi, người đàn ông kia vẫn ôm chặt tôi không buông. Đầu anh vùi vào hõm cổ tôi, cánh tay siết ngang eo như gọng kìm, như sợ chỉ cần lơi tay một chút, tôi sẽ lại tan biến vào hư không.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi không ngừng, gõ lên khung cửa sổ những tiếng nặng nề, giống hệt nhịp tim hỗn loạn của hai kẻ ngốc đang mắc kẹt trong một hiểu lầm kéo dài ba năm.

0 Comments