Chương 2: Búp Bê Phượng Quan
by shynx86Sau khi Phan Ngọc rời đi, gian phòng rộng lớn chìm vào thứ yên tĩnh nặng nề khó tả. Ánh nến đặt trên án gỗ tỏa ra quầng sáng vàng vọt, lay động theo từng cơn gió lùa qua khe cửa. Mùi gỗ cũ, mùi nhang tàn và một thứ hương thoang thoảng ngọt gắt quyện lại, khiến tôi thấy cổ họng khô khốc.
Tô Vãn lại hoàn toàn trái ngược. Cô ấy đi loanh quanh khắp phòng, ánh mắt sáng rực như đứa trẻ bước vào kho báu. Ngón tay cô lướt nhẹ trên từng món đồ bày biện, động tác cẩn thận đến mức giống như sợ làm kinh động thứ gì đó đang ngủ say.
Bất chợt, Tô Vãn quay đầu, vẫy tôi lại, giọng thấp nhưng run vì phấn khích:
“Đạo Đạo, cậu nhìn này… đây là thanh đồng quỹ.”
Tôi bước đến. Trên án gỗ là một vật bằng đồng sẫm màu, bụng tròn căng, chân vòng thấp, hai quai uốn cong mềm mại. Bề mặt phủ lớp patina xanh lục tự nhiên, hoa văn mờ nhưng vẫn sắc nét.
“Bụng tròn, chân vòng, quai kiểu này…” – Tô Vãn hít sâu – “Chuẩn Đông Chu. Hàng thật, không phải đồ phục chế.”
Cô chưa kịp để tôi tiêu hóa hết câu nói, đã chỉ sang một góc khác:
“Còn cái này nữa.”
Đó là một tượng trâu đồng, thân hình rắn chắc, lớp khảm kim ngân trên lưng và sừng vẫn lấp lánh dưới ánh nến. Trâu cúi đầu, mắt xếch lên, biểu cảm vừa thuần phục vừa hung hãn.
“Khảm kiểu này,” Tô Vãn nuốt khan, “tớ chỉ thấy trong bảo tàng tỉnh. Giá trị… không thể tính nổi.”
Tôi đứng sững. Gia đình Phan Ngọc luôn nói mình chỉ là nhà quê giữ truyền thống, nhưng những thứ trước mắt rõ ràng không thuộc về một gia đình bình thường. Không phải cất trong kho, không khóa kính, không bảo vệ – mà bày thản nhiên ngay phòng khách, như đồ dùng hằng ngày.
Sự hoài nghi trong tôi âm thầm sinh sôi, như rễ cây cắm sâu vào đất.
Đêm dần buông.
Ngoài vườn, côn trùng kêu rỉ rả, đều đều như một khúc hát ru méo mó. Gió thổi qua hành lang dài, làm rèm cửa phất nhẹ, phát ra tiếng sột soạt như ai đó đang khẽ kéo vải.
Tô Vãn chẳng mấy chốc đã ngủ say, hơi thở đều đặn. Còn tôi trằn trọc, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà tối mờ, tim đập không theo nhịp.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, cánh tay tôi buông thõng khỏi mép giường.
Đầu ngón tay chạm phải một thứ lạnh buốt.
Không phải cái lạnh của gỗ hay đá, mà là cái lạnh thấm thẳng vào xương, như sờ vào kim loại vừa vớt lên từ nước giếng sâu. Tôi rùng mình, giật mạnh tay về, tim nện thình thịch.
Mở mắt.
Cạnh giường, có một bóng đen đứng đó.
Cao chưa tới nửa người, bất động, không phát ra tiếng thở. Dưới ánh trăng lờ mờ lọt qua khe cửa sổ, hình dáng ấy dần hiện rõ.
Một búp bê.
Nó mặc phượng quan hà bí đỏ thẫm, lớp vải cứng cáp, đường thêu tinh xảo đến rợn người. Gương mặt bôi phấn trắng, hai má chấm son tròn, đôi môi đỏ tươi nhưng khô nứt. Đôi mắt đen nhánh, bóng loáng như mắt thủy tinh… khẽ đảo.
Không phải do ánh sáng.
Nó đang nhìn tôi.
Tôi muốn hét, nhưng cổ họng như bị thứ gì đó bóp chặt. Không khí đông cứng lại. Tôi quay đầu định lay Tô Vãn cầu cứu—
Giường bên cạnh trống trơn.
Chăn gối gọn gàng, lạnh ngắt, như chưa từng có người nằm đó.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Búp bê tiến thêm một bước. Không phát ra tiếng chân, nhưng tôi cảm giác được khoảng cách bị rút ngắn. Nó ghé sát lại, gần đến mức tôi thấy rõ từng vết rạn nhỏ trên lớp phấn, những khe nứt li ti như da người khô nẻ.
Đôi môi nó cong lên.
Nụ cười ấy không phải nụ cười của đồ vật.
Tôi gào lên, dùng hết sức đẩy mạnh về phía trước—
Ầm!
Cửa phòng bật mở. Ánh sáng nến từ bên ngoài tràn vào, xua tan bóng tối.
“Đạo Đạo! Cậu sao thế?”
Là Tô Vãn. Cô đứng ngoài cửa, tay cầm đèn lồng, gương mặt tái nhợt vì lo lắng.
Trước mặt tôi, búp bê biến mất.
Không tiếng động. Không dấu vết. Như chưa từng tồn tại.
Tôi ngồi thụp xuống, toàn thân run bần bật, phải mất một lúc mới kể lại được. Tô Vãn nghe xong, sắc mặt trắng bệch, hai tay vô thức ôm chặt vai tôi.
“Đừng… đừng dọa tớ.” – giọng cô run lên – “Lúc nãy tớ đi tìm nhà vệ sinh, cả hành lang tối om. Tớ cứ có cảm giác… có thứ gì đó đi theo sau.”
Câu nói ấy khiến tim tôi lạnh ngắt.
Chúng tôi không dám ngủ nữa. Thắp thêm nến, ngồi đối diện nhau suốt đêm, lưng dựa tường, mắt không rời nhau lấy một giây.
Nhưng khi ánh lửa rung rinh, tôi chợt nhận ra trên bức tường sau lưng Tô Vãn, bóng nến hắt ra… không chỉ có hai cái bóng.
Có thêm một bóng nhỏ.
Thấp, gầy, đầu đội mũ phượng.
Nó đứng lẫn vào, rất yên lặng.
Tôi cứng người, không dám lên tiếng, chỉ run rẩy ra hiệu cho Tô Vãn. Khi cô quay đầu—
Bức tường trống trơn.
Không có gì cả.
Tô Vãn mếu máo, giọng nghẹn lại:
“Đạo Đạo… đừng nói là trong nhà này thật sự có thứ gì nhé…”
Tôi không trả lời. Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc vòng ngọc trên cổ tay. Dưới ánh nến, màu xanh phỉ thúy dường như pha lẫn một tia đỏ rất mờ, như mạch máu ẩn dưới da.
Trời gần sáng.
Chúng tôi ngồi co ro chờ ánh bình minh như chờ phán quyết.
Ngay khi tia sáng đầu tiên len qua khe cửa, tôi thấy trên sàn gỗ, sát mép giường, xuất hiện một vệt đỏ sẫm kéo dài. Không phải giọt, mà là vệt bị kéo lê, lổn nhổn như máu đã khô phân nửa.
Nó dẫn thẳng ra cửa phòng, rồi biến mất ngoài hành lang.
Tôi siết chặt cổ tay đến đau buốt. Vòng ngọc ép vào da, lạnh đến mức tôi có cảm giác nó đang hút lấy hơi ấm của mình.
Từ đâu đó trong đại trạch, giọng trẻ con đồng thanh vang lên, đều đều, vô cảm:
“Mau đến… mau đến dự lễ…”
Âm thanh vọng khắp các hành lang, như từ tường, từ sàn, từ lòng đất truyền lên.
Tôi và Tô Vãn nhìn nhau. Không ai nói một lời.
Cả hai đều hiểu rất rõ:
Đêm qua… chỉ mới là khởi đầu.

0 Comments