Nửa đêm.

    Tôi không biết mình đã ngồi dựa vào cửa bao lâu. Sàn gỗ lạnh buốt ngấm qua da thịt, lan thẳng vào xương sống, nhưng tôi không dám đứng dậy, cũng không dám ngủ. Trong căn phòng khóa kín, mỗi âm thanh nhỏ đều bị phóng đại đến ghê người – tiếng gió lùa qua khe mái, tiếng gỗ co rút lách tách, thậm chí cả nhịp tim của chính tôi cũng vang lên như tiếng trống gõ trong quan tài.

    “Cót… két…”

    Tiếng bản lề khe khẽ vang lên.

    Tôi giật bắn, ngẩng đầu.

    Cánh cửa phòng, vốn bị khóa chặt từ bên ngoài, đang chậm rãi hé ra.

    Một bóng người đứng trong khe tối.

    Là Phan Minh.

    Ánh trăng rơi lên nửa gương mặt cậu ta, trắng bệch đến mức gần như trong suốt. Hốc mắt trũng sâu, quầng thâm đen sì, giống hệt người nhiều ngày không ngủ. Cậu đứng đó, không bước vào, cũng không nhìn thẳng tôi, chỉ hạ giọng khàn đặc:

    “Đi đi.”

    Tôi ngẩn ra.

    “Ra khỏi đây.” Phan Minh siết chặt tay, móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay. “Ta dẫn cô đi. Bây giờ.”

    Tôi lảo đảo đứng dậy, đầu óc rối bời. Trong đầu hiện lên khuôn mặt Tô Vãn, hiện lên câu nói của Phan Ngọc, hiện lên tiếng gỗ kẽo kẹt như sân khấu đang dựng.

    “Tô Vãn thì sao?” Tôi khàn giọng hỏi. “Cô ấy đâu?”

    Phan Minh im lặng rất lâu.

    Lâu đến mức tôi tưởng cậu ta sẽ không trả lời.

    Cuối cùng, cậu quay đi, giọng thấp đến gần như tan vào bóng tối:

    “Không biết.”

    Rồi, như bị ép buộc phải nói tiếp, cậu bổ sung thêm một câu, từng chữ nặng nề như rơi xuống nước:

    “Nhưng chắc… cô ấy không đi nổi nữa.”

    Ngực tôi thắt lại, hơi thở nghẹn trong cổ.

    “Vậy thì tôi không đi.” Tôi lắc đầu, lùi lại một bước. “Tôi không bỏ cô ấy.”

    Phan Minh quay phắt lại, ánh mắt lóe lên một thứ gì đó rất phức tạp – hoảng loạn, bất lực, và cả sợ hãi.

    “Cô không hiểu đâu.” Giọng cậu run lên. “Ở lại đây… chỉ có chết.”

    Tôi nhìn cậu, từng câu hỏi dồn nén suốt từ khi bước vào Phan Gia Thôn cuối cùng cũng bật ra, không kịp kiểm soát:

    “Làng các cậu rốt cuộc là gì? Đại lễ là gì? Anh cậu muốn làm gì? Tại sao cậu lại giúp tôi?”

    Phan Minh không trả lời.

    Cậu chỉ quay người, ra hiệu tôi đi theo.

    Không còn lựa chọn.

    Tôi cắn răng, bước theo cậu ra khỏi phòng.


    Chúng tôi len lỏi qua những hành lang hẹp, tránh xa ánh đèn lồng đỏ treo rải rác khắp đại trạch. Càng đi sâu, không khí càng ẩm lạnh, mùi gỗ mục trộn với mùi đất tanh xộc thẳng vào mũi.

    Phan Minh dừng lại trước một bức tường đá cũ, dùng tay đẩy mạnh.

    “Rắc—”

    Một khe hở hẹp mở ra.

    “Chui qua.” Cậu nói nhanh. “Nhanh lên.”

    Lối đi bên trong tối om, hẹp đến mức tôi phải nghiêng người mới lọt qua. Đá tường ướt lạnh, trơn trượt. Tôi không ít lần trượt chân, phải chống tay xuống đất để khỏi ngã.

    Rồi—

    Ngón tay tôi chạm phải thứ gì đó mềm nhũn.

    Tôi sững lại.

    Ánh trăng yếu ớt từ phía sau hắt vào đủ để tôi nhìn rõ: đó là một búi tóc dài, đen nhánh, còn dính bết thứ chất sẫm màu đã khô lại. Máu.

    Cổ họng tôi nghẹn cứng, suýt bật ra tiếng hét.

    Một bàn tay lập tức bịt chặt miệng tôi.

    “Im.” Phan Minh thì thào sát tai tôi. “Muốn chết à?”

    Cậu kéo tôi đi tiếp, không cho tôi kịp hoàn hồn.

    Cuối lối đi, cậu dừng lại, chỉ về một căn nhà thấp bé ẩn sau rặng cây già.

    “Đó.” Giọng cậu khàn đi. “Nhà bà lão.”

    Tôi nhìn cậu, tim đập dồn dập:

    “Còn Tô Vãn?”

    Phan Minh không nhìn tôi. Cậu quay lưng, bóng dáng gầy gò dần hòa vào bóng tối.

    “Ta không cứu được.”


    Tôi đứng trước căn nhà ấy rất lâu mới dám gõ cửa.

    Cánh cửa mở ra gần như ngay lập tức.

    Bà lão hôm trước đứng đó.

    Nhưng lần này, trong lòng bà ôm một búp bê mặc phượng quan hà bí.

    Tim tôi thót lại.

    Búp bê nghiêng đầu, đôi môi sơn đỏ cong lên, như đang cười với tôi.

    Bà lão kéo tôi vào trong, đóng sập cửa lại.

    “Vào nhanh đi.” Giọng bà khàn khàn. “Ngoài này lạnh lắm.”

    Bên trong căn nhà tối hơn tôi tưởng. Chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét đặt trên bàn. Ánh sáng yếu ớt ấy soi rõ bốn bức tường treo đầy… búp bê.

    Búp bê lớn, búp bê nhỏ.

    Có con đang cười, có con đang khóc, có con trợn trừng đôi mắt lồi đỏ ngầu.

    Mùi máu tanh trộn với mùi giấy tiền cháy dở khiến dạ dày tôi quặn thắt.

    Bà lão đặt búp bê xuống, rót cho tôi một chén trà nóng. Hơi nước bốc lên, làm tay tôi đỡ run hơn một chút.

    Ánh mắt bà dừng lại nơi cổ tay tôi.

    “Tháo vòng ra.”

    Tôi lắc đầu, giọng gần như bật khóc:

    “Không tháo được.”

    Bà cau mày, lấy từ góc nhà ra một chậu nước đục ngầu, bảo tôi nhúng tay vào.

    Ngay khi tay tôi chạm nước, chiếc vòng phỉ thúy nóng lên, rồi mềm ra, tan chảy từng chút một. Không rơi xuống, mà hòa thành vệt đỏ loang trong nước, như máu tan.

    “Giờ thì xong rồi.” Bà nói. “Nó dùng để định vị cô.”

    Tôi run rẩy hỏi:

    “Bạn cháu đâu?”

    Bà lão im lặng, rồi cúi đầu vuốt ve búp bê trong lòng.

    “Đã bị chọn làm tế phẩm.”

    Câu nói nhẹ bẫng, nhưng rơi xuống như lưỡi dao.

    “Hai ngày nữa.” Bà tiếp. “Trong đại lễ.”

    Tôi bật dậy, tim đập loạn xạ:

    “Không! Cô ấy không thể— đại lễ rốt cuộc là gì?!”

    Ánh mắt bà lão tối sầm lại.

    “Đó là cách Phan gia sống sót.”

    Bà chậm rãi kể, từng câu từng chữ như khắc vào không khí. Về Phan Cát, về lời nguyền Lý thị, về việc nuôi con trai như con gái, ghi gia phả toàn nữ giới, về việc mỗi năm đều phải dùng máu tim để trấn oán.

    Tôi lắc đầu, tuyệt vọng:

    “Nhưng Tô Vãn đâu phải người họ Phan…”

    Bà lão nhìn thẳng vào tôi:

    “Các cô đã ăn đồ của họ.”

    “Bí pháp đã đổi huyết mạch.”

    “Ngay từ khi uống chén trà ấy, các cô đã là người Phan gia.”

    Tôi sụp xuống ghế.

    Ký ức về chén trà tanh mùi sắt gỉ hiện lên rõ ràng.

    Bà lão cười khan, giọng vỡ vụn:

    “Năm xưa, ta cũng từng như các cô.”

    Bà kể về em gái mình, về việc bị chọn làm tế phẩm, về việc bà lột da em gái, khâu thành búp bê, giữ lại linh hồn bằng tà thuật. Búp bê trong lòng bà khẽ động, quay đầu nhìn tôi. Từ hốc mắt trống rỗng, hai dòng huyết lệ chảy xuống.

    “Nếu muốn cứu bạn cô.” Bà nói, giọng đanh lại. “Chỉ còn một cách.”

    “Lấy bài vị Phan Cát trong từ đường. Khi đại lễ bắt đầu, mang nó ra tế đàn.”

    “Nếu thành công, lời nguyền sẽ lung lay.”

    “Còn nếu thất bại…”

    Bà không nói tiếp.

    Tôi cắn chặt môi, vị máu lan ra đầu lưỡi, nhưng vẫn gật đầu.

    “Cháu làm.”

    Bà lão nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ mỉm cười — một nụ cười đau đớn đến tận xương tủy.

    “Tốt.”

    “Ít nhất… em gái ta cũng không chết vô ích.”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note