Trước khi đi công tác, Chu Minh đứng ở cửa rất lâu.

    Anh kéo quai vali, dường như không yên tâm, lại quay đầu dặn tôi lần nữa:
    “Mẹ đã liệt mười năm rồi. Bà ấy… mọi sinh hoạt đều phải nhờ em. Yên Yên, em vất vả rồi.”

    Anh nói câu ấy bằng giọng bình thản đến kỳ lạ, như thể đang nhắc tôi tưới cây hay cho mèo ăn. Tôi gật đầu, miễn cưỡng nở một nụ cười. Trong lòng thoáng qua một cảm giác khó chịu mơ hồ, nhưng tôi không gọi tên được.

    “Mười năm rồi, bà ấy không thể rời xa người khác,” anh nói thêm, ánh mắt tránh đi. “Buổi tối nhớ khóa cửa phòng bà, đừng để bà lạnh.”

    Tôi nhìn theo bóng lưng anh khuất dần trong hành lang tối, đèn trần nhấp nháy, ánh sáng cắt gương mặt anh thành hai mảng sáng tối không đều. Có một khoảnh khắc rất ngắn, tôi bỗng thấy biểu cảm của Chu Minh trống rỗng đến đáng sợ, như thể anh chỉ đang hoàn thành một nghi thức bắt buộc.

    Cánh cửa đóng lại.

    “Cạch.”

    Âm thanh vang vọng trong căn nhà yên tĩnh, giống như một ổ khóa cổ xưa vừa sập xuống. Tôi dựa lưng vào cửa, cảm giác lạnh lẽo thấm qua lớp áo. Trong không khí, mùi hôi quen thuộc lập tức tràn tới, nồng nặc hơn ban ngày: mùi thuốc bắc, mùi ẩm mốc của gỗ cũ, mùi thịt sống để lâu trong tủ lạnh… và một thứ mùi ngọt lợ lợ rất khó gọi tên, cứ lơ lửng trong cổ họng, khiến tôi buồn nôn.

    Phòng mẹ chồng ở cuối hành lang.

    Cánh cửa gỗ luôn khép hờ, như một cái miệng nứt ra trong bóng tối, chờ đợi ai đó tự chui vào. Căn phòng ấy quanh năm kéo rèm nhung dày, ánh sáng hiếm hoi lọt vào cũng bị nhuộm thành một màu xám xịt. Mười năm trước, sau vụ tai nạn mà Chu Minh luôn gọi là “ngoài ý muốn”, bà nằm liệt trên chiếc giường gỗ lớn chạm hoa hồng, không thể tự mình ngồi dậy.

    Ít nhất… đó là điều tôi được nghe.

    Nhưng mỗi lần tôi bưng cơm vào, lau người cho bà, đôi mắt đục ngầu ấy luôn nhìn tôi rất chuẩn xác. Không hề lạc hướng. Không hề mơ hồ. Ánh mắt lạnh lẽo, dính nhớp, giống như một con vật già cỗi đang đánh hơi con mồi, khiến sống lưng tôi nổi đầy gai ốc.

    Đêm xuống rất nhanh.

    Gió ngoài cửa sổ rít qua cây hòe già, cành khô cào vào tường phát ra những cái bóng méo mó, như móng vuốt. Tôi ngồi trên sofa, mí mắt nặng trĩu, cố ép mình đọc vài trang sách để xua đi cảm giác bất an ngày càng dâng cao.

    Rồi tiếng động vang lên.

    “Sột… sột… sột…”

    Không phải tiếng gió. Không phải tiếng chuột.

    Đó là âm thanh có nhịp điệu, đều đặn, cố chấp, như móng tay cào vào tường, từng chút một, chậm rãi mà dai dẳng. Âm thanh bò ra từ cuối hành lang, từ cánh cửa phòng mẹ chồng, xuyên qua sự tĩnh lặng chết chóc, cào thẳng vào màng nhĩ tôi.

    Da đầu tôi tê dại.

    Rồi một giọng nói khàn khàn vang lên, rất gần, như dán sát tai tôi:
    “Đói… đói quá…”

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi cầm bát cháo đã hâm nóng, tay run đến mức cháo suýt tràn ra ngoài. Dù lý trí gào lên bảo tôi quay lại phòng ngủ, khóa cửa, nhưng đôi chân vẫn không nghe lời, từng bước một tiến về cuối hành lang.

    Tôi đẩy cửa.

    Căn phòng tối om. Rèm vẫn kéo kín. Ánh sáng mờ mờ từ hành lang chiếu vào, soi rõ chiếc xe lăn đặt cạnh giường.

    Trống không.

    Không có ai ngồi trên đó.

    Tôi đứng chết lặng, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Bát cháo trên tay run bần bật. Ngay khoảnh khắc tôi định quay đầu bỏ chạy, một cảm giác lạnh buốt chợt siết chặt cổ chân tôi.

    Tôi cúi xuống.

    Một bàn tay trắng xanh thò ra từ gầm giường.

    Da tay căng bóng, lạnh ngắt, móng tay dài và đen, dính đầy thứ gì đó sền sệt. Những ngón tay co lại, siết chặt cổ chân tôi, mạnh đến mức đau nhói.

    Giọng nói vang lên từ dưới gầm giường, méo mó và phấn khích:
    “Thịt… tao muốn thịt tươi…”

    Tôi hét lên, vùng vẫy lùi lại, ngã nhào xuống sàn. Bát cháo vỡ tan, mùi cháo nóng hòa với mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Trong cơn hoảng loạn, tôi quơ tay chạm vào chiếc gối trên giường, vô tình hất nó rơi xuống.

    Một cuốn nhật ký rơi ra.

    Bìa xanh lam đậm, sờn góc, nặng trịch như thấm nước lâu ngày.

    Tôi run rẩy lật ra. Trang cuối cùng là nét chữ quen thuộc của Chu Minh, gọn gàng và lạnh lùng:

    “Vật hiến tế thứ bảy đã chín muồi.”

    Một tấm ảnh cũ trượt ra từ giữa cuốn sổ, rơi xuống sàn.

    Ảnh cưới mười năm trước.

    Trong ảnh, tôi trẻ hơn rất nhiều, cười gượng gạo đứng cạnh Chu Minh. Phía sau chúng tôi, mẹ chồng đang ngồi trên xe lăn… mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười đó hoàn chỉnh, tươi tỉnh, không hề giống một người liệt giường.

    Tôi ngẩng đầu.

    Trong tấm gương đối diện giường, hình ảnh phản chiếu chậm rãi thay đổi.

    Mẹ chồng đứng đó.

    Không phải trên giường. Không phải dưới gầm.

    Bà đứng thẳng, thân thể hoàn chỉnh, khuôn mặt xám xịt nở một nụ cười sâu đến tận khóe miệng. Đôi mắt bà nhìn thẳng vào tôi, sáng lên vì thèm khát.

    “Đến lượt con rồi,” bà thì thầm, giọng dính nhớp như trườn qua da thịt.
    “Con dâu.”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note