Tôi không biết mình đã đứng chết lặng bao lâu trước tấm gương đó.

    Hình ảnh mẹ chồng trong gương vẫn còn in sâu trong đầu tôi – dáng người đứng thẳng, nụ cười nứt rộng đến phi lý, ánh mắt thèm khát như nhìn một miếng thịt sống. Khi tôi chớp mắt, gương đã trở lại bình thường. Chỉ còn tôi, ngồi bệt dưới sàn, lưng dựa vào thành giường lạnh ngắt, tim đập loạn xạ như sắp vỡ tung.

    Căn phòng im lặng.

    Không còn tiếng cào.

    Không còn giọng nói “đói quá”.

    Chỉ còn mùi hôi thối nồng nặc bám chặt lấy từng hơi thở của tôi, như thể có thứ gì đó vừa bò qua đây, để lại dấu vết của nó trong không khí.

    Tôi lết ra khỏi phòng mẹ chồng, đóng sập cửa lại bằng tất cả sức lực còn sót lại, rồi khóa trái. Ổ khóa “cạch” một tiếng khô khốc, nhưng chẳng mang lại chút an tâm nào. Ngược lại, tôi có cảm giác mình vừa khóa một con quái vật lại trong nhà… cùng với chính mình.

    Tôi không dám quay về phòng ngủ.

    Tôi ngồi co ro trên sofa, ôm chặt cuốn nhật ký xanh lam vào ngực. Những dòng chữ của Chu Minh cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một câu thần chú độc ác:

    Vật hiến tế thứ bảy đã chín muồi.

    Thứ bảy.

    Sáu người trước tôi là ai?

    Là những người vợ trước sao?

    Hay là… những người phụ nữ từng sống trong căn nhà này, từng gọi Chu Minh là chồng?

    Ý nghĩ đó khiến tôi lạnh toát từ đầu đến chân.

    Tôi run rẩy lật lại những trang trước của cuốn nhật ký. Nét chữ của Chu Minh xuất hiện đứt quãng, xen lẫn những đoạn chữ nguệch ngoạc, như được viết trong trạng thái cực kỳ căng thẳng.

    “Đêm thứ nhất: phản ứng tốt. Vẫn còn biết sợ.”

    “Đêm thứ ba: bắt đầu nghe thấy tiếng gọi.”

    “Đêm thứ sáu: hình thể không còn ổn định. Mẹ rất hài lòng.”

    Không có tên.

    Không có ngày tháng.

    Chỉ có những ghi chú lạnh lùng, vô cảm, như đang theo dõi quá trình… vỗ béo một con vật.

    Một cơn buồn nôn dữ dội ập tới. Tôi bịt miệng, nôn khan, nhưng trong dạ dày chẳng còn gì ngoài vị chua loét và nỗi sợ.

    Đúng lúc ấy, từ cuối hành lang, tiếng động lại vang lên.

    “Sột… sột…”

    Lần này, nó không phát ra từ bức tường.

    Mà là từ… bên trong phòng.

    Tiếng móng tay cào vào sàn gỗ, chậm rãi, kéo dài, như thể có thứ gì đó đang lê thân mình qua từng thớ gỗ, tiến về phía cửa.

    Tôi cứng đờ.

    Sau đó là tiếng thì thầm, rất nhỏ, rất gần, như áp sát vào cánh cửa phòng:

    “Yên Yên…”

    Tôi suýt hét lên.

    Đó là giọng của mẹ chồng.

    Nhưng không còn khàn đặc như trước.

    Nó rõ ràng hơn, tròn tiếng hơn, mang theo một thứ cảm xúc méo mó như vui mừng:

    “Con sợ à?”

    Tay tôi run rẩy đặt lên miệng, ép bản thân không phát ra âm thanh. Tim tôi đập mạnh đến mức tai ù đi.

    “Đừng sợ,” giọng bà ta khe khẽ, như đang dỗ dành trẻ con, “Ai rồi cũng đến lượt thôi.”

    Tiếng móng tay dừng lại ngay sau cánh cửa.

    Tôi nghe thấy tiếng thở.

    Không phải một hơi.

    Mà là hai.

    Một nhịp thở khò khè, nặng nề.

    Và một nhịp thở khác… nhẹ hơn, đều hơn, như của một người đang đứng thẳng.

    Tôi từ từ lùi lại, sống lưng áp sát vào tường, toàn thân lạnh cứng.

    Trong đầu tôi chợt hiện lên một chi tiết nhỏ, mà trước giờ tôi chưa từng để ý.

    Chu Minh đã dặn tôi:

    Buổi tối nhớ khóa cửa phòng bà.

    Không phải vì sợ bà lạnh.

    Mà là vì… thứ ở trong đó, không được phép ra ngoài trước thời điểm thích hợp.

    Ngay lúc ấy, điện thoại trong tay tôi rung lên.

    Một tin nhắn mới.

    Người gửi: Chu Minh.

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tay run đến mức suýt đánh rơi máy.

    Tin nhắn chỉ có một dòng:

    “Đêm đầu tiên, em đã thấy rồi đúng không?”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note