Chương 3: Ngày Thứ Nhất – Lời Dặn Của Kẻ Đã Vắng Mặt
by shynx86Tin nhắn của Chu Minh vẫn sáng trên màn hình, như một con mắt mở trừng trừng trong bóng tối:
“Đêm đầu tiên, em đã thấy rồi đúng không?”
Tôi ngồi chết lặng, lưng dán vào sofa, cổ họng khô khốc. Ngoài hành lang, cánh cửa phòng mẹ chồng im lìm, nhưng sự im lìm ấy giống hệt một con thú đang nín thở trước khi lao tới.
Tôi gõ trả lời, từng chữ như cắt ra từ móng tay:
“Anh đang nói cái gì? Mẹ… mẹ đứng trong gương.”
Tin nhắn hiển thị “đang nhập…” rất lâu.
Rồi tắt.
Rồi lại hiện.
Cuối cùng, chỉ một dòng lạnh tanh:
“Khóa kỹ cửa. Đừng tin thứ em nhìn thấy.”
Tôi bật cười không thành tiếng. Đừng tin thứ tôi nhìn thấy? Vậy tin cái gì? Tin cuốn nhật ký ghi “vật hiến tế thứ bảy”? Tin bức ảnh cưới mà mẹ chồng đứng cười, khỏe mạnh đến mức phi lý? Hay tin chính giọng anh ta, giọng người chồng vừa tiễn tôi ở cửa, còn dặn dò bằng vẻ mặt hiền lành?
Tôi siết điện thoại trong tay, móng tay cắm sâu vào vỏ máy.
Ngay lúc ấy, một cảm giác lạnh toát như kim đâm thẳng vào gáy tôi.
Có ai đó… đang nhìn.
Không phải nhìn từ phía hành lang.
Mà là từ phía sau… trong nhà.
Tôi xoay cổ thật chậm, từng khớp xương kêu răng rắc như sắp gãy.
Cửa phòng ngủ mở hé.
Bóng tối trong đó đen đặc, dày như bùn, nuốt sạch mọi ánh sáng.
Và từ dưới gầm giường… một bàn tay đang thò ra.
Bàn tay gầy guộc như cành khô, da trắng bệch như xác ướp, các khớp xương lồi lên bất thường, móng tay dài xám xịt nhọn hoắt. Nó thò ra chậm rãi, không phát ra tiếng động, nhưng mỗi tấc tiến lên đều làm không khí lạnh thêm một tầng.
Năm ngón tay mở ra, nhắm thẳng vào mắt cá chân tôi – phần da không được che bởi dép.
Tôi há miệng, âm thanh nghẹn lại trong cổ họng.
Trong một khoảnh khắc, tôi chợt nhớ đến lời người già hay dọa trẻ con ở quê: ban đêm đừng thò chân ra khỏi giường, dưới gầm có “thứ” sẽ kéo đi. Tôi từng cười, cho rằng đó là chuyện dọa nạt ngu muội.
Bây giờ, “thứ” ấy đang ở ngay đây.
“A…!” Tôi bật dậy trong hoảng loạn. Chiếc bát cháo đặt trên bàn trà bị hất bay, “choang” một tiếng vỡ tan, cháo nóng sánh bắn tung tóe lên sàn như ruột non người vừa bị móc ra.
Bàn tay chụp hụt, năm ngón siết mạnh xuống nền gạch lạnh ngắt.
“Cạch!”
Âm thanh chói tai ấy khiến tôi rùng mình, vì nó giống hệt tiếng xương bị nghiền nát.
“Thịt…” Giọng nói vọng ra từ khoảng tối dưới gầm giường, khàn đặc, phấn khích, ẩm ướt như hơi thở của thứ gì vừa ăn xong. “Thịt… tươi… tao muốn…”
Tôi lùi giật lại, lưng đập mạnh vào tường.
Ngay lúc ấy—
“Rầm!”
Cánh cửa phòng ngủ phía sau tôi bị sập lại như có bàn tay vô hình kéo mạnh. Gió lạnh phả ra, đèn trần hành lang nhấp nháy rồi tắt phụt.
Cả căn nhà chìm vào một màu tối đặc quánh.
Tôi bị nhốt.
Và thứ dưới gầm giường… cũng bị nhốt chung với tôi.
Không.
Tôi chợt hiểu.
Không phải “chung”.
Mà là… nó đã ở đây từ đầu. Tôi mới là kẻ bị nhốt vào lồng của nó.
Hơi thở tôi gấp gáp, mùi ngọt lợ của căn nhà lại trồi lên, bám vào cổ họng như mật ong trộn thịt thối. Tôi nôn khan, nhưng nỗi sợ bóp chặt dạ dày khiến chẳng thể nôn ra được.
Cửa chính! Tôi phải ra cửa chính!
Tôi lao ra phòng khách, hai chân mềm nhũn, suýt trượt ngã trên vũng cháo. Tôi lảo đảo đến cửa ra vào, chụp tay vào khóa.
Khóa… không mở.
Tôi kéo mạnh.
Không nhúc nhích.
Tôi mới sực nhớ: trước khi đi, Chu Minh “tiện tay” lấy chùm chìa khóa dự phòng, cười bảo tôi cẩn thận “đêm khuya đừng chạy ra ngoài”. Khi ấy tôi chỉ thấy anh chu đáo.
Bây giờ nó giống như một cái then cài của đồ tể.
Tôi quay đầu, trong bóng tối, hành lang như dài ra vô tận. Cánh cửa phòng mẹ chồng vẫn khép hờ, nhưng phía sau nó không còn là một căn phòng. Nó giống một cái họng sâu, bên trong có tiếng thở khe khẽ.
Còn cửa phòng ngủ… tôi vừa thấy bàn tay ấy thò ra—giờ lại im phăng phắc, im đến mức khiến tôi càng sợ hơn.
Tôi cần thứ gì đó để chống lại.
Theo bản năng, tôi vồ lấy chiếc chân đèn thủy tinh nặng trĩu trên bàn. Nó lạnh buốt, cứng chắc, mang đến một chút “an toàn” giả tạo. Tôi nắm chặt đến mức khớp tay trắng bệch.
Một tiếng cười khẽ vang lên.
Không phải từ hành lang.
Mà từ… sau lưng tôi.
“Yên Yên…”
Giọng của mẹ chồng.
Rất sát.
Tôi quay phắt lại.
Không ai.
Nhưng tấm gương treo cạnh tủ giày… phản chiếu một bóng người đứng ngay sau tôi.
Bà đứng thẳng, tóc xõa, cổ hơi nghiêng như con chim chết bị treo ngược. Nụ cười rộng đến tận mang tai, đôi mắt sáng lóa như hai hạt đèn dầu.
Tôi giơ chân đèn lên, run rẩy:
“Bà… bà là cái gì?”
Trong gương, bà chớp mắt. Chớp rất chậm.
Rồi môi bà mấp máy, nhưng âm thanh lại vọng ra từ sàn nhà, từ dưới chân tôi, như tiếng nói lọt qua kẽ gỗ:
“Con dâu… con đã đọc nhật ký rồi.”
Tôi cúi xuống.
Giữa nền gạch phòng khách, có một khe tối.
Khe tối ấy… không phải vết nứt.
Nó giống một cái miệng.
Và từ trong đó, những móng tay dài cào lên, “sột… sột… sột…”, như thể “gầm giường” đã không còn thuộc về phòng ngủ nữa—nó đang lan ra, bò khắp căn nhà.
Tôi lùi dần, chân va vào mép sofa.
Điện thoại lại rung.
Một tin nhắn mới từ Chu Minh:
“Nghe kỹ: Đêm nay đừng để họ gọi đúng tên em.”
Tôi chết sững.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong bóng tối cuối hành lang vang lên tiếng thì thầm đồng thanh—không chỉ một giọng, mà nhiều giọng chồng lên nhau, già trẻ lẫn lộn, như tiếng người trong đám ma:
“Yên Yên…”
“Yên Yên…”
“Yên… Yên…”
Âm thanh bò sát mặt đất, len qua khe cửa, chui vào tai tôi.
Trong dân gian có câu: ma quỷ gọi tên ba lần thì hồn tự rời xác.
Tôi không tin chuyện ấy.
Cho đến khi tôi cảm thấy… có thứ gì đó trong lồng ngực mình khẽ nhúc nhích, như một con cá bị kéo khỏi nước, bắt đầu vùng vẫy tìm đường thoát ra.
Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi.
Vị máu tanh tràn ra, nóng rẫy.
Tôi ép mình không đáp.
Không thở mạnh.
Không nhìn vào gương.
Nhưng trong sự im lặng bị bóp nghẹt ấy, tôi vẫn nghe thấy một tiếng động nhỏ, rất gần.
Từ dưới gầm sofa—một bàn tay trắng xanh khác đang chậm rãi thò ra.
Lần này, nó không chụp cổ chân.
Nó… cầm theo một thứ gì đó mềm nhũn, còn nhỏ giọt.
Một mảnh vải đỏ.
Giống hệt vải lót trong váy cưới của tôi năm xưa.
Và giọng mẹ chồng lại vang lên, dịu dàng đến rợn người:
“Đêm đầu tiên… chỉ là thử.”
“Đêm thứ hai… con sẽ ngoan hơn, đúng không?”

0 Comments