Chương 4: Nhật Ký Dưới Gầm Giường
by shynx86Những trang giấy lật nhanh dưới đầu ngón tay run rẩy của tôi, phát ra tiếng “sột soạt” khô khốc, như da người bị cào xước. Chữ viết của mẹ chồng bắt đầu méo mó, xiêu vẹo, không còn ngay ngắn như những trang đầu. Mực đậm nhạt loang lổ, có chỗ còn in hằn dấu móng tay cào rách mặt giấy.
“…Nó không ngoan.”
“…Con dâu không biết nghe lời.”
“…Phải dạy.”
Tôi nuốt khan. Những dòng chữ ngắn ngủn, lặp đi lặp lại, giống như một câu chú bị nguyền rủa.
Dưới gầm giường vang lên tiếng thở mạnh hơn. Không còn là tiếng rì rầm mơ hồ nữa, mà là hơi thở có tiết tấu, phập phồng, giống như lồng ngực của một sinh vật lớn đang cố kìm nén cơn đói. Mỗi nhịp thở, sàn nhà lại rung nhẹ, bụi bặm rơi lả tả từ gầm giường xuống cổ tay tôi.
Tôi cắn răng, lật tiếp.
Trang tiếp theo… không phải chữ.
Là bùa.
Những ký hiệu kỳ quái được vẽ bằng mực đỏ đã sẫm màu, có chỗ giống như đã được viết bằng máu. Nét bùa ngoằn ngoèo, chồng chéo, nhìn lâu khiến mắt tôi hoa lên, đầu đau nhói. Tôi chợt nhớ đến những truyền thuyết dân gian bà ngoại từng kể: “Bùa giữ xác – không cho hồn đi, cũng không cho xác chết.”
Ở góc trang, có một hàng chữ nhỏ, viết rất cẩn thận:
“Khóa vía – giữ mệnh – nuôi thân.”
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Nuôi… thân?
“Rắc—”
Một tiếng động khô khốc vang lên ngay dưới chân giường. Như tiếng khớp xương bị bẻ ngược.
Tôi giật mình ngẩng đầu.
Bóng tối dưới gầm giường… đã khác.
Nó không còn phẳng lặng nữa, mà đang phồng lên, như một cái bụng căng phồng vì đói. Một vệt trắng mờ lướt qua bên trong, rồi biến mất. Tiếp theo là tiếng cào, lần này không phải vào sàn, mà là vào mặt dưới của giường.
Cào từ dưới lên.
Cào… hướng về phía tôi.
“Đừng đọc…”
Giọng mẹ chồng vang lên, lần này không phải từ gương, cũng không phải từ sàn nhà. Nó vang lên trực tiếp trong đầu tôi, dính nhớp và lạnh như giòi bò trong tai.
“Không phải để con đọc…”
Tôi hét lên, nhưng âm thanh như bị bóp nghẹt trong cổ họng. Ngón tay run đến mức suýt làm rách trang giấy, nhưng tôi vẫn ép mình nhìn tiếp.
Những trang sau khiến tôi muốn nôn.
Không còn là chữ viết thường ngày, mà là ghi chép nghi thức.
“Vật hiến tế thứ nhất: nữ, 23 tuổi, gầy.”
“Không đủ.”
“Vật hiến tế thứ ba: nữ, 27 tuổi, chưa sinh.”
“Thân thể tốt, nhưng vía yếu.”
Mỗi “vật hiến tế” đều có ngày tháng. Cách nhau đúng… mười năm.
Tim tôi đập loạn.
Trang cuối cùng, mực còn mới, nét chữ lạnh lùng, quen thuộc đến đau đớn.
Là chữ của Chu Minh.
“Vật hiến tế thứ bảy: Yên Yên.”
“Đã chín.”
“Không—!” Tôi bật khóc, cuốn nhật ký trượt khỏi tay rơi xuống sàn.
Ngay khoảnh khắc đó—
“ẦM!”
Gầm giường nổ tung.
Không phải theo nghĩa đen, mà là bóng tối bên dưới bỗng sụp xuống, tràn ra như nước lũ. Một cái đầu thò ra trước.
Là mẹ chồng.
Nhưng không phải người tôi từng thấy.
Cổ bà dài ra bất thường, da cổ căng mỏng, lộ rõ từng mạch máu đen sì. Khuôn mặt bà nứt nẻ như đất khô, miệng há ra quá rộng, hàm dưới trễ xuống, để lộ một hàng răng lởm chởm, không đều, dính đầy thứ dịch sền sệt màu nâu đỏ.
Bà bò ra.
Không phải đứng dậy.
Bò.
Bốn chi chống đất, khớp xương kêu răng rắc, thân thể kéo lê trên sàn, để lại một vệt nhớp nháp. Đôi mắt bà không còn lòng trắng, chỉ còn hai hố đen sâu hun hút, nhưng tôi biết chắc bà đang nhìn tôi.
“Con đọc rồi…”
Giọng bà vang lên, vỡ vụn như xương bị nghiền.
“Vậy thì… không ngoan nữa.”
Tôi lùi sát vào tường, chân mềm nhũn, đầu óc trống rỗng. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, tôi chợt nhớ đến lời dặn trong dân gian: “Gặp thứ nuôi xác, phải phá vật neo hồn.”
Vật neo hồn.
Cuốn nhật ký!
Tôi lao người về phía trước, chụp lấy cuốn nhật ký dưới sàn, dùng hết sức đập mạnh xuống đất.
“Rầm!”
Cuốn sổ bung ra, những trang giấy bay tung tóe.
Mẹ chồng gào lên.
Âm thanh ấy không giống tiếng người, mà như tiếng heo bị chọc tiết, vừa cao vừa khàn, làm màng nhĩ tôi đau buốt. Thân thể bà co giật, móng tay cào loạn xạ, cắm sâu vào sàn gạch.
“Đói…!”
“Đói—!”
Tôi nhìn thấy, ngay dưới làn da nứt nẻ của bà, có những khuôn mặt khác đang nhúc nhích. Mờ mờ, chồng chéo lên nhau. Đàn bà. Trẻ. Giống tôi. Mỗi khuôn mặt đều há miệng, cùng thì thầm một từ:
“Đói…”
Căn nhà rung lên.
Đèn trần chớp tắt, rồi phụt sáng trở lại.
Tôi thở hổn hển, ngẩng đầu lên—
Mẹ chồng biến mất.
Không còn bà trên sàn.
Không còn bóng dưới gầm giường.
Chỉ còn cuốn nhật ký rách nát trong tay tôi… và một mùi tanh ngọt nồng nặc đến buồn nôn.
Tôi tưởng mình đã thoát.
Cho đến khi điện thoại rung lên.
Một tin nhắn mới từ Chu Minh.
“Em đọc rồi phải không?”
Tôi run rẩy nhìn màn hình.
Tin nhắn tiếp theo đến ngay sau đó:
“Vậy thì… đêm nay mẹ sẽ không đói nữa.”
Tôi ngẩng đầu.
Trong gương phòng khách, phía sau lưng tôi… có hai cái bóng.
Một là tôi.
Cái còn lại… đang từ từ cúi xuống, sát lại rất gần gáy tôi, thì thầm bằng giọng của chồng tôi:
“Yên Yên, ngoan nào.”
“Đến lượt em rồi.”

0 Comments