Thấy dáng vẻ ta thê thảm khốn cùng, lại nghe ta trình bày sự việc, đám đông đứng vây quanh liền nhao nhao lên tiếng khuyên nhủ, thay ta cầu xin. Cuối cùng, tên nha dịch kia mới hạ giọng chỉ dẫn:

    “Nàng nên đi thẳng tới Thập Vị Lâu. Hôm nay đại nhân đang tiếp kiến một vị quý nhân tại đó.”

    Ta chẳng kịp hỏi thêm “quý nhân” kia là ai, vội vàng bò dậy, chạy như điên theo hướng mà hắn đã chỉ.

    Tới gần Thập Vị Lâu, ta đã thấy từ xa vài nam tử khí độ phi phàm đứng ngay trước cửa. Ta không buồn dò xét, thấy một người có vẻ giống Hữu Thông chính sử liền lập tức lao tới, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất:

    “Xin Lương Công đại nhân cứu mạng!”

    Ta nghẹn ngào dập đầu, vai run bần bật:

    “Con trai của dân phụ đã bị bọn ác nhân bắt đi…”

    Ta vừa kể về tình cảnh của con, vừa nức nở khóc lóc, nhưng bốn phía lại tĩnh lặng, không hề có tiếng hồi đáp.

    “Ngẩng đầu lên.”

    Một giọng nói quen thuộc, sắc lạnh như lưỡi dao bén, xẹt qua tai ta.

    Tim ta lập tức co rút. Thanh âm này…

    Ta run rẩy ngước mặt. Mái tóc đã rối tung, gương mặt còn lấm lem vết nước mắt và bụi bặm. Ngay sau đó, một dung mạo thân quen đột ngột xông thẳng vào mắt ta.

    Triệu Kính Viễn!

    Ánh nhìn của hắn thâm trầm, khó dò, thần sắc vô cùng kỳ lạ:

    “Mạnh Vãn Thường, quả nhiên là nàng.”

    Hắn đảo mắt nhìn khắp người ta, từ đầu đến chân, mang theo một khí thế bức người, uy hiếp.

    Ta cố gắng đè nén nỗi hoảng hốt – Triệu Kính Viễn sao lại xuất hiện ở đây? Cớ sao lại đúng lúc này, ở ngay địa điểm này?

    Vừa rồi hắn còn đứng cạnh Hữu Thông chính sử, nói cười y hệt bạn bè thân thiết. Chẳng lẽ… hắn có quen biết với Lương Công?

    Đã mấy năm không gặp. Bao lần ta từng tưởng tượng cảnh tái ngộ, nhưng chưa một lần nào hình dung sẽ là quang cảnh này.

    Hắn vẫn đường đường tuấn mỹ, khí phách hiên ngang, uy dũng.

    Còn ta, mặt mày tiều tụy, áo quần lấm bụi, chật vật không khác gì một kẻ dã nhân.

    Ta đang quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu khẩn cầu bạn bè của hắn.

    Ta không kịp để ý đến sự rung động mơ hồ trong lòng, vội vàng ngước nhìn về phía Hữu Thông chính sử đang cau mày đứng bên cạnh:

    “Xin đại nhân rủ lòng thương, cứu lấy hài tử của ta…”

    Quanh đây đã chật kín người dân vây xem. Ta quỳ dưới đất, dáng vẻ không khác gì một con chó hoang đang cầu xin.

    Nếu là kiếp trước, ta tuyệt đối không thể làm vậy – ta vẫn còn sự tự trọng của riêng mình.

    Nhưng sự tự trọng ấy, trước sự an nguy của Vân Mặc, đã bị ta quẳng đi từ lâu.

    “Mọi oan khuất, mọi việc án, đều có thể dâng đơn lên Thông Chính Ty, tất sẽ có người giải quyết. Hồ đồ đến mức chặn người giữa đường làm gì?”

    Một vị quan lạ mặt nhíu mày, trách mắng.

    “Ta không thể tin vào bọn họ!”

    Ta vội vàng lau đi dòng lệ sắp rơi.

    “Bọn bắt cóc không phải là phường buôn người tầm thường. Chúng có liên hệ với quan quyền ở Kinh thành.” Mạnh Vãn Thường khóc từng tiếng như muốn rách tim, kể tỉ mỉ về những gian lao trên đường.

    Ta vốn đi bằng xe ngựa, song suốt đoạn đường lại bị chặn, bị truy đuổi không biết bao lần. Đành bỏ xe, thay y phục của người hạ đẳng, lén lút trốn đi. Gần đến kinh, ta suýt chút nữa đã tránh không nổi vài lần ám toán.

    Chưa rõ ràng thuộc hạng quan lại nào cấu kết với nhau, ta làm sao dám vội vàng nộp đơn tố tụng? Một động thái nhỏ cũng sẽ cảnh báo bọn chúng.

    Thấy mấy người vừa rồi lộ vẻ nghi hoặc, ta bật dậy, xắn cao tà áo lên, để lộ đôi giày thêu đã mòn rách và đầu ngón chân dính vệt máu, hiện rõ trước mặt họ.

    “Ngươi… là đi bộ đến tận đây sao?”

    Triệu Kính Viễn sắc mặt tối sầm lại. Hắn thấy ta mặc y phục nữ tử liền kéo ta sát vào bên cạnh: “Nàng thành thân khi nào? Phu quân của nàng đâu?”

    Lúc này còn màng kể chuyện cũ làm gì, ta đâu có thời giờ để ôn lại tình xưa?

    Ta dùng sức giật tay thoát khỏi sự níu kéo của hắn.

    “Lần này ta tới, không chỉ để tìm con, ta còn muốn dâng sớ tố cáo triều đình.”

    Ta lại quỳ xuống một lần nữa.

    “Cầu đại nhân khai ân.”

    Không biết vì sao, vị Thông chính sử kia thoáng nhìn Triệu Kính Viễn. Thấy hắn khẽ gật đầu, mới sai người đỡ ta đứng dậy.

    “Việc của ngươi ta đã rõ. Lát nữa cứ dâng chứng cứ trong tay lên, ta sẽ xem qua trước.”

    “Xem qua trước?”

    Lòng ta nóng như lửa đốt – sao còn phải chờ đợi? Suốt dọc đường đã lỡ mất mấy ngày, chẳng biết Vân Mặc giờ ra sao. Người xưa xử án vốn chậm chạp, nếu còn phải chờ, chẳng biết phải kéo dài đến bao giờ.

    “Đại nhân, há chẳng thể trước tiên phái người đi tìm hài tử? Xin đại nhân cho người tìm trước…”

    “Mạnh thị.”

    Giọng Triệu Kính Viễn trở nên nặng nề, đôi mắt hắn hơi nheo lại đầy vẻ cảnh cáo:

    “Ngươi đã phá vỡ quy củ, Lương Công đại nhân cũng đã phá lệ mà tiếp nhận vụ này. Giờ chỉ cần về nhà chờ kết quả là được.”

    Sắc mặt ta thoắt trắng bệch, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Chờ? Ta còn có thể chờ được sao? Hắn hiểu gì? Vân Mặc tuổi còn nhỏ, nếu thật sự bị bán đi… Hắn bảo ta nhẫn nại chờ đợi, làm sao biết được nỗi đau xé ruột của một người mẹ?

    Máu như dồn lên mắt, ta cắn răng ngắt lời:

    “Triệu Kính Viễn! Ta biết chàng hận ta, nhưng ân oán giữa ta và chàng xin đừng lôi con trẻ vào.”

    Ta giơ tay gạt nước mắt, nhìn thẳng vào hắn. “Đợi đến khi ta tìm được hài tử, chàng muốn xử trí ta thế nào cũng được. Nhưng lúc này, xin đừng cản trở ta cứu con!”

    Không biết lời nào của ta đã chọc giận hắn.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note