CHƯƠNG 1: Lãnh Cung Giá Lâm: Hoàng Đế Bị Bắt Quả Tang Trèo Tường
by shynx86Phụ thân của Tống Quý phi dâng tấu, buộc tội phụ thân ta – Thừa tướng – cấu kết ngoại địch, mưu đồ phản nghịch.
Lại còn dâng lên một xấp mật tín dày cộm. Nghe nói Hoàng thượng vừa xem xong liền nổi cơn thịnh nộ, lập tức hạ chỉ bắt giam phụ thân. Thuận tay phong tỏa phủ Thừa tướng, còn đem cả mẫu thân, ca ca cùng tẩu tử ta áp giải vào Đại Lý Tự để “đoàn tụ” cùng phụ thân.
Đến chạng vạng, ngự giá giá lâm Phượng Nghi cung.
Tạ Huyên đứng trước mặt ta, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lạnh nhạt như băng rơi xuống thân mình ta. Lý công công tuyên đọc thánh chỉ phế ta vào lãnh cung. Cuộn thánh chỉ màu vàng óng được đưa tới trước mặt.
Ta quỳ xuống, vừa đưa tay đón lấy, bỗng nghe vang lên một giọng nói hờn dỗi, quen thuộc trong tâm trí:
【Phiền chết đi được! Đêm nay lại chẳng thể ôm hoàng hậu ngủ rồi.】
【Sao nàng không chịu cầu xin trẫm? Mau cầu xin đi, chỉ cần mở miệng, trẫm lập tức thu hồi thánh chỉ.】
【Hay là… trẫm dọn thẳng vào lãnh cung ở cùng nàng có được không?】
Ta ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Tạ Huyên vẫn lạnh lùng như trước, chẳng hề có nửa điểm biến sắc.
Khi ta cúi đầu, giọng nói ấy lại vang lên rõ ràng, đầy vẻ nôn nóng:
【Rốt cuộc hoàng hậu bị sao vậy! Mau cầu xin trẫm đi, cầu xin trẫm!】
【Trẫm đứng đây nửa ngày rồi, chẳng lẽ nàng không thấy khuôn mặt đầy chờ mong của trẫm sao?】
【Lãnh cung sao sánh nổi Phượng Nghi cung! Nàng thật sự muốn vào lãnh cung ư?】
Ta thử thăm dò, cất giọng: “Bệ hạ…”
Tạ Huyên lập tức ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện một tia mong chờ: “Hoàng hậu có điều gì muốn nói?”
“Thiếp lĩnh chỉ tạ ơn.”
Ngay sau đó, tiếng lòng quen thuộc lại ùa tới, như thể muốn hét lên:
【Lĩnh cái gì mà chỉ, tạ cái gì mà ơn! Mau nói là nàng không muốn vào lãnh cung đi!】
【Hoàng hậu, nàng chớ có hồ đồ! Lãnh cung chẳng có gì hết! Nhất là… chẳng có trẫm!】
Mà rõ ràng, Tạ Huyên chưa hề mở miệng. Chẳng lẽ… ta thực sự nghe được tiếng lòng của hắn?
Cung nữ lặng lẽ thu dọn chăn nệm, chuẩn bị theo ta tiến vào lãnh cung.
Tạ Huyên vẫn chưa rời đi, chỉ đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng cử động.
Đợi ta thu xếp xong hành lý, khi đi ngang qua, hắn bỗng vươn tay chặn lại: “Hoàng hậu định đến lãnh cung hưởng phúc sao?”
Ta ngoái đầu nhìn lại. Mỗi cung nữ đều ôm trong tay một đống đồ: nào chăn nệm, nào lò sưởi, còn có cả hộp đồ ăn chất lượng. Ta bị phế đi lãnh cung hối lỗi, mang theo từng này thứ… Đúng thật là không hợp lễ.
“Xuân Đào, đem hộp đồ ăn trả lại đi.”
Xuân Đào ôm hộp đồ ăn, luyến tiếc không nỡ, song vẫn phải quay lại đặt trả trong điện. Ngay khi nàng vừa rời đi, giọng nói quen thuộc của Tạ Huyên đã vang lên trong đầu ta, đầy ấm ức:
【Mang nhiều đồ như thế mà chẳng nhớ mang theo trẫm, lẽ nào trẫm không quan trọng?】
【Không đúng, trẫm hồ đồ mất rồi… sao lại đem mình so với mấy thứ này!】
【Không được, trẫm phải ép nàng thêm lần nữa, không tin nàng vẫn không chịu cầu xin!】
“Hoàng hậu, tấm chăn gấm thêu kim tuyến này là cống phẩm ngoại bang, nàng mang vào lãnh cung e rằng không hợp lễ.” Hắn lạnh lùng ra vẻ xét nét.
Ta nhìn về phía Hạ Hà, thấy nàng đang ôm chăn nệm, trong lòng thoáng do dự, bèn lên tiếng: “Bệ hạ, thiếp vào lãnh cung sẽ bị rét chết mất.”
Nói xong, chính ta cũng chau mày. Lại nghe thấy tiếng lòng của hắn, đầy sự thất vọng:
【Nàng cầu xin trẫm, rốt cuộc chỉ vì một tấm chăn nệm thôi sao?!】
【Hoàng hậu, cầu xin chuyện khác đi! Trẫm thật sự không muốn ngủ một mình!】
【Trong khố phòng của trẫm còn cả trăm tấm chăn gấm kim tuyến, đều cho nàng hết cũng được!】
【Đều tại Thừa tướng! Vô duyên vô cớ lại dính líu thông địch mưu phản làm gì chứ!】
“Bệ hạ, nếu không còn chuyện gì khác, thiếp xin đi lãnh cung.”
Ta và Tạ Huyên kết tóc từ thuở thiếu niên, đồng cam cộng khổ mười năm. Chưa bao giờ gặp cảnh kỳ lạ như hôm nay — rõ ràng hắn chưa hề mở miệng, vậy mà ta lại nghe rõ mồn một tiếng lòng.
Có lẽ, chỉ cần ta cất lời cầu xin, hắn thật sự sẽ giữ ta lại. Nhưng phụ thân bị cáo buộc trọng tội tày đình thông địch phản quốc. Ta nào dám mở miệng cầu xin? Thôi thì… ngoan ngoãn vào lãnh cung mà ở.
Điều ta không sao hiểu nổi chính là: Phụ thân làm Thừa tướng bao năm, quyền thế ngập trời… Cớ sao lại nghĩ quẩn đến mức này?

0 Comments