CHƯƠNG 3. Hoàng Hậu Mê Ăn Và Bí Mật Của Tấm Lòng Hoàng Đế
by shynx86Ta cố nhịn cười, khẽ hỏi: “Bệ hạ vừa lâm triều sớm xong ạ, đã dùng bữa chưa?”
Tạ Huyên khựng lại một chút: “Chưa.”
Nói xong, bụng hắn còn phối hợp kêu “rột rột” một tiếng, xác nhận lời nói dối của hắn ta là có cơ sở.
“Hay để thiếp bồi bệ hạ dùng chút điểm tâm nhé?” Ta cố tình nháy mắt với hắn. Mấy cái tiểu long bao cùng cháo bí đỏ Xuân Đào trộm về không nhiều, ta vốn vẫn còn chưa no bụng.
Tạ Huyên lạnh mặt, đầy vẻ bất mãn: “Trẫm đường đường là cửu ngũ chí tôn, sao có thể dùng điểm tâm trong lãnh cung?”
Ngay sau đó, tiếng lòng của hắn vang lên, lộ rõ sự sốt ruột:
【Lần này trẫm ám chỉ rõ ràng thế này, chắc hẳn đủ rồi chứ?】
【Hoàng hậu à! Mau cầu xin trẫm đưa nàng ra khỏi lãnh cung đi! Ra ngoài rồi một ngày ăn tám bữa cũng được!】
【Trẫm không tin, nàng mê ăn như thế, sao có thể không động lòng!】
【Cược một phen! Thắng rồi thì đêm nay hoàng hậu lại nằm ngay trong lòng trẫm!】
“Nhưng thiếp đói rồi, nếu thiếp không ăn sẽ chết mất.” Ta mím môi, cúi thấp mắt, giọng có chút tủi thân.
“Lý công công, truyền thiện!” Tạ Huyên nghiến răng nghiến lợi hạ lệnh.
【Đúng là phiền chết mất!】
【Hoàng hậu có phải biết rõ trẫm chẳng làm gì được nàng không?】
【Nàng lần nào cũng vậy, cứ nắm thóp trẫm!】
Nếu không nghe được tiếng lòng của hắn, ta thật chẳng hay biết rằng bao năm qua hắn đối với ta quả thật là có cầu tất ứng. Chỉ là lần nào cũng đen mặt làm ra vẻ hung dữ. Thì ra, lời không hợp với lòng.
【Hoàng hậu đang nghĩ gì vậy?】
【Nhìn bộ dáng nàng, hình như càng thương trẫm hơn rồi?】
Trong khi hắn còn lải nhải trong đầu, trước mặt ta đã bày ra đầy bàn điểm tâm mỹ vị từ ngự thiện phòng: Tổ yến chưng đường phèn, vịt hấp nhuyễn, bánh cuốn tre, bánh hạnh nhân hạt tùng, bánh nướng nhân nấm…
Phụ thân ơi, xin người đừng thông địch mưu phản nữa. Con gái thật sự rất muốn được ăn những món này mỗi ngày!
Ăn xong cả đĩa bánh hạnh nhân hạt tùng, ta mới phát hiện Tạ Huyên chẳng hề động đũa.
“Bệ hạ sao lại không ăn?”
“Hoàng hậu ăn sạch rồi, trẫm còn ăn gì nữa?” Hắn bỗng nhiên hờn dỗi.
【Sao ánh mắt nàng nhìn đồ ăn còn nồng nàn hơn nhìn trẫm thế này?】
【Trẫm giận no rồi! Ăn không nổi nữa!】
Ta nhìn đĩa trống trơn trong tay, lặng người không nói.
Tạ Huyên bỗng đứng dậy: “Trẫm còn có việc cần xử lý, hoàng hậu cứ từ từ ăn đi.”
Nói xong liền vung tay áo bỏ đi. Nhanh đến mức ta còn chưa kịp hành lễ tiễn hắn…
【Sao hoàng hậu không giữ trẫm lại?】
【Xong rồi, xong rồi, đêm nay trẫm lại phải ngủ một mình mất thôi.】
【Nếu đêm nay trời đổ mưa, ấy chính là lệ trẫm rơi đấy!】
Cuối cùng ta không nhịn nổi, “phì” một tiếng bật cười. Xuân Đào và Hạ Hà nhìn ta đầy nghi hoặc. Ta phẩy tay: “Chỗ còn lại gói lại đi, lát nữa nhớ lẻn vào ngự thiện phòng trộm thêm chút cơm trưa.”
Cả buổi chiều hôm ấy, Tạ Huyên không hề xuất hiện ở lãnh cung.
Đến khi trời sập tối, ta mang theo túi điểm tâm cùng mấy cái bánh bao trộm được, len lén men theo bóng đêm rời cung.
Tới cổng Đại Lý Tự, lạ thay lại chẳng có ai canh gác. Đúng thật ông trời giúp ta.
Chỉ là Đại Lý Tự rộng quá, ta mất cả một nén nhang vẫn chưa tìm ra phụ mẫu cùng huynh tẩu.
Ngay lúc đang phân vân không biết rẽ trái hay phải ở một ngã ba, chợt có ánh sáng lóe lên. Ta vội chui vào bụi cỏ gần đó.
“Nghe chưa, gian lao tận cùng kia giam phụ thân ruột của hoàng hậu nương nương đấy.”
“Ngươi nói xem, đã vừa là Thừa tướng vừa là Quốc trượng, sao còn nghĩ quẩn đi thông địch mưu phản chứ.”
Các ngươi nghĩ không thông, ta cũng nghĩ chẳng thông. Phụ thân ta phạm tội phản quốc đúng là quá đỗi bất ngờ.
Nhờ hai gã ngục tốt ấy, ta mới tìm được phụ mẫu và huynh tẩu.
Họ bốn người ngồi thành một hàng, quay lưng lại phía ta. Đầu lắc lư không biết đang làm gì.
Ta nhìn quanh một lượt, không có ai cả. Liền gõ sáu tiếng lên song sắt. Ba dài, ba ngắn.
Gõ xong ta giơ cao túi đồ: “Phụ thân mẫu thân! Ca ca tẩu tẩu! Con mang đồ ăn tới cho mọi người đây!”
Chỉ thấy phụ mẫu và huynh tẩu đồng loạt quay lại, khóe miệng mỗi người đều dính đầy nước sốt.
Phụ mẫu và ca ca phản ứng nhanh, lập tức giấu thứ đang cầm trong tay. Chỉ có nàng dâu khờ khạo, ôm chặt một khúc giò heo óng mỡ trong lòng. Hớn hở gọi ta: “Vân Thanh đến rồi à.”
Ta cười gượng, quay người bỏ đi.
Tại sao bọn họ ở trong ngục mà lại được ăn ngon như thế? Ngay cả giò heo ta cũng chẳng có để gặm!
“Vân Thanh! Đợi đã!” Ca ca gọi với theo.
Ta dừng bước, quay lại nhìn hắn: “Ca, chẳng lẽ huynh luyến tiếc muội?”
“Không, muội bỏ túi đồ kia xuống rồi đi.”
Rốt cuộc vẫn là ta sai, tin nhầm tình thân. Tất cả chỉ bởi giò heo quá thơm, thơm đến nỗi khiến ta mơ hồ.
Trên đường quay về cung, trong đầu ta toàn hiện lên cảnh khúc giò bóng mỡ rưới đầy sốt, cắn một miếng mềm mại thơm lừng.
Đến mức ta đi nhầm cửa cung.
Loanh quanh mãi cuối cùng ta lại đứng trước cửa điện Hoàng hậu quen thuộc, trong lòng thật sự suy sụp. May thay trong điện tối đen, không có bóng người. Xem ra Tạ Huyên hẳn đã nghỉ ở Dưỡng Tâm điện.
Ta mệt mỏi không chịu nổi nữa, vừa đói vừa buồn ngủ, liền mò mẫm lên giường, gục xuống ngủ say.
Mơ mơ màng màng, giường bên cạnh chợt trũng xuống, ta bị kéo vào một vòng tay quen thuộc. Mùi hương trầm kỳ nam khiến ta bất giác muốn nép lại gần hơn.
Mùi hương này không tệ, ngày mai phải bảo Xuân Đào lẻn đi trộm ít về, xông lãnh cung cho thơm.

0 Comments