“Hoàng thượng giá lâm…”

    Ta chưa từng thấy bốn chữ ấy lại êm tai đến vậy.

    Tạ Huyên thân mặc long bào chưa kịp thay, hiển nhiên vừa hạ triều xong, liền vội vã bước đến. Giọng hắn mỗi lúc một gần.

    【May mà trẫm đã sớm sai ám vệ ngầm trông chừng lãnh cung!】

    【Mẫu hậu chẳng lẽ sống chán rồi sao! Bà ta dám, dám làm thế này sao!】

    【Hoàng hậu ngoài lễ sắc phong, ngay cả trẫm cũng chưa từng bắt nàng quỳ!】

    【Lòng trẫm đau quá!】

    Từ sau khi có thuật đọc tâm, trong mắt ta, Tạ Huyên như biến thành một con người khác. Dù trước kia hắn đối với ta cũng rất tốt, nhưng ta vẫn nghĩ đó chỉ là sự kính trọng giữa quân vương và hoàng hậu. Đến giờ mới biết, thì ra hắn đã sớm… đặt ta trong lòng.

    Tạ Huyên đỡ ta đứng dậy, ánh mắt sắc bén quét qua Thái hậu và Tống Quý phi.

    “Mẫu hậu, Vân Thanh là hoàng hậu của nhi thần. Ngoài nhi thần ra, không ai có thể động đến nàng, mẫu hậu cũng không được.” Giọng hắn vang lên uy nghiêm, không cho phép phản bác. “Nhi thần hy vọng sẽ không có lần sau.”

    【Nếu còn lần sau, đừng trách trẫm đoạn tuyệt cả tình thân!】

    【Trẫm nổi điên lên thì ngay cả bản thân cũng chém!】

    Thái hậu loạng choạng lùi lại một bước: “Con à, Thẩm tướng phạm tội thông địch phản quốc, Vân Thanh đã là tội thần chi nữ, con…”

    “Mẫu hậu, lời như thế, nhi thần không muốn nhắc lại lần thứ hai.”

    Thái hậu vội khoát tay: “Thôi được, thôi được, ai gia già cả rồi, nói năng chẳng còn tác dụng nữa.”

    “Vậy mẫu hậu nên về nghỉ sớm. Nhi thần sẽ cho ngự dược phòng dâng mấy thang trà thanh tâm.”

    【Biết lời mình vô dụng còn lắm mồm!】

    【Thiên hạ này rốt cuộc họ Tạ hay họ Tống?】

    【Dám động đến hoàng hậu của trẫm, bà nghĩ mình có mấy cái đầu?】

    Sắc mặt Thái hậu tức thì xám ngắt.

    “Bệ hạ.” Tống Quý phi đỡ lấy Thái hậu, không quên liếc ta một cái, rồi làm bộ dịu dàng: “Mẫu hậu cũng chỉ vì giang sơn xã tắc mà thôi.”

    【Ý gì đây? Dám châm chọc trẫm?】

    【Thanh long kiếm của trẫm đâu? Có thể khiến ả vĩnh viễn câm miệng không?】

    Ta sợ Tạ Huyên nhất thời bốc đồng, thật sự vung kiếm chém Tống Quý phi. Liền khẽ kéo tay áo hắn.

    Nắm tay đang siết chặt của hắn lập tức thả lỏng, quay lại nắm lấy tay ta.

    “Việc của Thừa tướng chưa tra ra chân tướng, để bảo toàn sự an nguy của hoàng hậu, ở đâu có trẫm, ở đó có hoàng hậu.”

    “Hoàng đế à!”

    “Hoàng thượng!”

    Chỉ một ánh mắt sắc lạnh, Thái hậu và Tống Quý phi liền im bặt.

    【Trẫm đúng là quá thông minh!】

    【Có thể nghĩ ra lý do tuyệt diệu thế này để giữ hoàng hậu ở bên!】

    【Tối nay lại có thể ôm hoàng hậu ngủ rồi!】

    【Thiên hạ này nên cảm thấy may mắn vì có một hoàng đế anh minh thần võ như trẫm!】

    【Sao tay hoàng hậu lại lạnh thế này?】

    【Tối nay phải bảo ngự thiện phòng làm thêm tám món, cho hoàng hậu bồi bổ mới được!】

    Đi một lúc, ta mới nhận ra con đường này chẳng phải dẫn về điện Hoàng hậu, liền hỏi: “Bệ hạ, chúng ta đang đi đâu vậy?”

    Tạ Huyên thản nhiên đáp: “Đến Dưỡng Tâm điện, trẫm còn phải phê duyệt tấu chương.”

    Ta khẽ “ồ” một tiếng. Tiếng lòng hắn lại vang lên, đầy sự nghi ngờ:

    【Sao nàng lại ‘ồ’?】

    【Có phải nàng thấy ở Dưỡng Tâm điện với trẫm quá nhàm chán không?】

    【Làm sao đây, có nên cứu vãn tình thế không?】

    “Bệ hạ.” Ta gọi khẽ, mỉm cười: “Quốc sự là trọng, thiếp hiểu mà.”

    【Hoàng hậu của trẫm là người tốt nhất thiên hạ!】

    【Không xong rồi, môi nàng đỏ thế kia, trẫm muốn hôn quá!】

    Không ngờ Tạ Huyên thật sự dừng bước, còn sai thị vệ và cung nữ quay lưng đi hết. Rồi ôm lấy eo ta, cúi xuống.

    【Điên mất rồi, trẫm thật sự điên mất rồi!】

    【Trẫm yêu hoàng hậu biết chừng nào! Ai có thể hiểu đây!】

    Lần đầu tiên, ta mới thấy nụ hôn của Tạ Huyên lại mê hoặc lòng người đến vậy.

    Cả ngày hôm đó, hắn phê tấu chương trong Dưỡng Tâm điện, ta ngồi bên cạnh bầu bạn. Giúp hắn châm trà, mài mực. Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng nghiêng qua khung cửa rọi lên gương mặt hắn. Nhìn mãi, ta lại thiếp đi lúc nào chẳng hay.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note