Chương 2: Một Ngày Trước Khi Báo Án
by shynx86“Hiểu rồi.”
Giọng nữ cảnh sát ở đầu dây bên kia chậm lại, mang theo sự cân nhắc chuyên nghiệp.
“Nếu cô cảm thấy cần thiết, chúng tôi có thể cử người đến ngay trong đêm, bảo vệ 24/24. Hoặc nếu không tiện, chúng tôi sẽ ghi nhận thông tin, sáng mai đồng nghiệp hình sự sẽ tới làm việc trực tiếp. Cô cũng có thể tự đến đồn công an trong giờ hành chính để khai báo chi tiết.”
Đầu dây bên kia lại im lặng.
Sự im lặng này khác với trước đó. Không còn là hoang mang, mà là do dự.
“…Không cần đâu.”
Giọng cô Long thấp xuống, hơi khàn, như thể vừa đưa ra một quyết định rất khó khăn.
“Phiền lắm. Tôi… tôi tự lo được. Mai tôi xin nghỉ làm, ở nhà đợi cũng được. Một phụ nữ đi lại đồn công an ban đêm… cảm giác không tiện.”
Cảnh sát không ép. Trong hệ thống, họ đã gặp quá nhiều nạn nhân lựa chọn trì hoãn vì xấu hổ, vì sợ ánh nhìn của người khác, hoặc vì chính họ cũng chưa sẵn sàng đối mặt với sự thật.
“Được.”
“Vậy xin cô cung cấp địa chỉ cụ thể và số điện thoại liên lạc.”
Cô Long đọc địa chỉ rất chậm, từng chữ một, như sợ mình đọc sai. Khi đọc xong, cô dừng lại một giây, rồi bổ sung thêm:
“…Nếu có thể, sáng mai đến sớm giúp tôi.”
“Chúng tôi sẽ cố gắng.”
Cuộc gọi kết thúc.
Trong phòng trực đêm, nữ cảnh sát nhìn vào màn hình hiển thị cuộc gọi đã kết thúc, trong lòng có một cảm giác không yên mơ hồ. Cô mở lại bản ghi âm, tua đến đoạn cuối cùng.
Có một chi tiết rất nhỏ, rất dễ bị bỏ qua.
Trước khi gác máy, cô Long đã thì thầm một câu gần như không lọt vào micro:
“…tôi không chắc mình ở nhà một mình nữa.”
Sáng hôm sau
Vụ việc được chuyển sang đội hình sự khu vực.
Người tiếp nhận là Đặng Tư Minh, hơn ba mươi lăm tuổi, làm hình sự đã mười năm. Anh không phải kiểu cảnh sát thích thể hiện, nhưng trực giác nghề nghiệp của anh hiếm khi sai.
Sau khi đọc xong biên bản tổng đài, Đặng không lập tức ký vào mục “xâm hại tình dục chưa xác minh” như thường lệ. Anh đọc lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba.
Cuối cùng, anh gạch nhẹ một đường bút chì ở góc hồ sơ, viết thêm một dòng:
“Có dấu hiệu xâm nhập phi truyền thống.”
Anh gọi hai người.
Một là tiểu Vương, phụ trách kỹ thuật trinh sát, chuyên xử lý dấu vết hiện trường, camera, dữ liệu khóa cửa thông minh.
Hai là tiểu Cảnh, cảnh sát thực tập mới về đội chưa đầy một tháng, còn mang theo sự thẳng thắn và hoài nghi rất “sách vở”.
Ba người lên xe.
Trên đường đi, tiểu Cảnh không nhịn được lên tiếng trước:
“Thưa sư phụ, em thấy vụ này hơi… mơ hồ.”
“Chỉ dựa vào lời khai của nạn nhân, lại không có dấu hiệu đột nhập, không có hung thủ cụ thể, liệu có quá vội khi coi là án hình sự không ạ?”
Đặng không nhìn cậu, tay vẫn đặt trên vô lăng.
“Cậu thấy mơ hồ là đúng.”
“Nhưng án hình sự nguy hiểm nhất chính là những vụ không có dấu hiệu rõ ràng.”
Tiểu Cảnh nhíu mày: “Ý thầy là…?”
Đặng khẽ cười, giọng rất nhẹ.
“Khi cô ấy thức dậy buổi sáng, cô ấy đã nhận ra điều bất thường.”
“Nhưng cô ấy không gọi cảnh sát ngay.”
Tiểu Vương từ ghế sau chen vào: “Em cũng để ý điểm đó.”
Đặng gật đầu.
“Cô ấy chờ đến tối mới gọi.”
“Một ngày trọn vẹn.”
Tiểu Cảnh bật thốt: “Thì… có thể là do ngại, do xấu hổ?”
“Đúng.”
“Nhưng còn một khả năng khác.”
Đặng liếc gương chiếu hậu.
“Cô ấy đang quan sát chính cơ thể mình.”
“Xem cơn đau có biến mất không. Xem có dấu hiệu nào khác không. Xem… mình có đang tự tưởng tượng ra mọi thứ hay không.”
Anh dừng lại một nhịp.
“Người dám đấu tranh với bản thân suốt một ngày, trước khi quyết định báo án, thường là người đã chắc chắn.”
Trong xe im lặng vài giây.
Tiểu Cảnh nuốt nước bọt: “…Vậy nghĩa là lời khai của cô Long… rất đáng tin?”
“Ít nhất là về cảm giác bị xâm hại.”
Đặng đáp.
“Còn ai làm, làm thế nào, và vì sao không để lại dấu vết – đó mới là vấn đề.”
Khu chung cư Phú Lâm
Tòa nhà nơi cô Long sinh sống là dạng căn hộ nhỏ, mật độ cao.
32 tầng.
Mỗi tầng 24 căn.
Ba thang máy hoạt động liên tục.
Một nơi lý tưởng để ẩn mình trong đám đông.
Ba người xuống xe, kiểm tra nhanh khu vực xung quanh: bảo vệ ca sáng, camera sảnh hoạt động bình thường, không có ghi nhận sự cố trong đêm.
Họ lên thang máy, dừng ở tầng 26.
Hành lang dài, ánh đèn trắng lạnh, sàn gạch sạch sẽ đến mức vô cảm. Không có mùi lạ. Không có dấu hiệu ẩu đả. Không có tiếng động bất thường.
Tiểu Vương đi trước, kiểm tra nhanh camera hành lang:
Không ai ra vào căn hộ 26-13 từ 22 giờ đêm hôm trước đến 6 giờ sáng.
“Không có người.”
Tiểu Vương nói nhỏ.
“Ít nhất là không ai đi bằng hành lang.”
Đặng đứng trước cửa căn hộ 26-13.
Anh không gõ ngay.
Anh nhìn vào cánh cửa.
Một cánh cửa chống trộm tiêu chuẩn. Không vết cạy. Không trầy xước. Khóa nguyên vẹn.
Sau vài giây, tiểu Vương mới gõ cửa.
Một.
Hai.
Ba.
Rất lâu sau mới có tiếng trả lời, nhỏ và khàn:
“…Ai đấy?”
“Cảnh sát.”
“Chúng tôi đến theo cuộc gọi báo án của cô Long.”
Bên trong im lặng thêm vài giây nữa.
Rồi cửa hé ra một khe rất nhỏ.
Chỉ đủ để lộ một con mắt.
Con mắt đó đỏ, quầng thâm đậm, ánh nhìn cảnh giác đến mức gần như hoảng loạn. Chỉ khi nhìn thấy thẻ ngành và quân phục, cánh cửa mới mở rộng thêm.
Long Tiểu Tuyết đứng phía sau.
29 tuổi.
Gầy.
Da tái.
Hai vai co rút như đang cố bảo vệ chính mình.
Cô mặc áo dài tay, cổ cao, dù bên ngoài là một ngày nắng.
“Các anh… đến sớm thật.”
Giọng cô khẽ run.
Đặng nhìn cô, ánh mắt dừng lại một giây lâu hơn mức bình thường.
“Cô Long,” anh nói.
“Trước khi chúng tôi vào, tôi cần hỏi một câu.”
Cô ngẩng lên, môi mím chặt.
“Đêm qua, sau khi gác máy…”
“Cô có ra khỏi phòng ngủ không?”
Cô Long sững lại.
Rồi rất chậm, rất khẽ, cô lắc đầu.
“Không.”
“…Nhưng,” cô nói thêm, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy,
“…sáng nay tôi phát hiện cửa phòng ngủ mở.”
Ba cảnh sát nhìn nhau.
Và ngay khoảnh khắc đó, trong đầu Đặng Tư Minh hiện lên một ý nghĩ rõ ràng đến lạnh sống lưng:
Nếu hung thủ không cần mở cửa nhà…
Vậy thứ gì đã mở cửa phòng ngủ?

0 Comments