Chương 1 – Quỷ Khóc Nhà Họ Vương
by shynx86Tôi lớn lên ở một ngôi làng nhỏ trong núi sâu, cách thị trấn gần nhất cũng phải đi bộ hàng chục cây số.
Tôi đã không thấy ba mẹ đâu từ khi biết ghi nhớ, là ông bà nội nuôi tôi khôn lớn.
Họ nói với tôi rằng ba mẹ tôi đã vào huyện làm công.
Nhưng tôi biết đó chỉ là lời dối gạt, ông bà đã già, trí nhớ cũng không còn minh mẫn, đến cả mỗi lần kể tên huyện cũng là khác nhau.
Nhưng điều đó chẳng sao, bởi ông bà đối xử với tôi rất tốt.
Người trong làng ai cũng nghèo, sống nhờ núi rừng, có nhà nào còn trẻ khỏe thì vào núi săn bắn, may mắn thì có được chút thịt để ăn.
Thế nhưng săn bắn vô cùng nguy hiểm, không ít người đi rồi chẳng bao giờ quay lại.
Nhà tôi chỉ có hai ông bà già và một đứa nhỏ, cũng chỉ biết trồng ít rau qua ngày.
Năm tôi mười hai tuổi, trong làng xảy ra một chuyện lớn.
Ở đầu làng, nhà họ Vương có người chết.
Người chết tên là Vương Liên, để lại hai cậu con trai.
Nhà họ Vương là gia đình giàu có nhất làng, chẳng những có tiền mà còn rất có tiếng nói.
Nhà họ chỉ cách nhà tôi chừng trăm mét, tin dữ là do người con dâu thứ hai sang báo.
Lúc ấy tôi đang ngồi trước cửa chơi ném đá, bà ta đã đứng ngay trước mặt tôi.
“Lý Thúy, ông bà mày có ở nhà không?”
Ánh nắng bị thân hình bà ta che khuất, tôi ngẩng đầu nhìn. Người con dâu thứ hai ấy có cái miệng rộng, nụ cười lộ rõ khe hở nơi khóe môi.
Bà ta mỉm cười nhìn tôi, nhưng chẳng hiểu sao một luồng khí lạnh bỗng chạy dọc sống lưng, khi đó bản năng của một đứa trẻ như tôi cũng đã cảm thấy hôm nay bà ta rất khác thường.
Sự sợ hãi khiến tôi òa khóc.
Hắc Cẩu Chí ở cạnh tôi bỗng sủa điên dại về phía bà ta. Nó là con chó mực nhà tôi nuôi, từ nhỏ đã gắn bó thân thiết với tôi. Vốn dĩ nó rất hiền, vậy mà giờ lại nổi điên gầm gừ.
Bà nội bước ra từ trong nhà, thấy người con dâu thứ hai đang dỗ dành tôi, bà hỏi han sự tình rồi mới thở dài: “Đứa nhỏ này không phải nhát gan, là hồn vía quá nhẹ.”
Bà tôi từng xem mệnh cho tôi từ nhỏ, nói rằng bát tự của tôi quá âm, dễ bị kinh sợ, cũng dễ nhiễm phải những thứ không sạch sẽ.
Nhị tức phụ không trả lời bà nội, chỉ đưa tay áo lên lau nước mắt.
“Lần này lại phải làm phiền bà Lý rồi. Mấy đứa vãn bối chúng cháu gặp chuyện to như thế này, thật là…”
Nói dứt lời lại nức nở khóc.
Đợi người ta đi rồi, ông nội tôi mới bước ra từ trong gian chính. Hồi trẻ ông đi săn bị thương, thành ra chân tập tễnh, hằng ngày phải chống vào một cây gậy du già cỗi.
Ông im lặng rất lâu, sau đó mới nói: “Lão Vương chết rất kỳ lạ, chúng ta vẫn là không nên đi thì hơn.”
Chết kỳ lạ thế nào?
Tôi nhìn sang bà nội, bà khẽ lắc đầu.
“Mọi người đều biết cả rồi. Đêm qua chó trong làng sủa suốt một đêm, hơn nữa cái chết của ông ta… trông ghê rợn lắm.”
Nói rồi, trên gương mặt bà hiện lên vẻ rùng rợn, như thể nhớ lại điều gì đó.
Tôi chưa từng thấy thi thể của lão Vương, chỉ cúi đầu tiếp tục chơi với mấy hòn sỏi trong tay.
Cuối cùng bà nội tôi vẫn đến đám tang của lão Vương.
Cũng chẳng có gì lạ, trong làng ai cũng nghèo, chỉ có hỉ sự hay tang sự mới bày cỗ, đó là những ngày hiếm hoi có thể được ăn thịt, nhưng lại là thịt nhà người khác.
Bà nội là bậc trưởng bối trong làng, đi là để giúp lo liệu nên cũng không cần phải đưa tiền phúng.
Bà còn đặc biệt dắt tôi theo, để tôi ngồi cùng mấy cụ già hàng xóm.
“Thuý Thuý ăn nhiều vào, ăn nhiều mới chóng lớn.”
Tang lễ nhanh chóng bắt đầu. Đây là lần đầu tiên tôi dự một đám ma, bị mọi người dìu vào trong gian chính.
Bên trong chính đường, quan tài tạm của lão Vương đặt trên tấm cửa gỗ, người trong làng ai cũng biết, ai nấy đều phải vào thắp hương, vái lạy, gia quyến thì đáp lễ.
Vừa bước vào, tôi lập tức nhìn cảm nhận được gian chính lạnh lẽo lạ thường. Rõ ràng đang là tháng Tám nóng bức, vậy mà tôi lại rùng mình liên hồi.
Nhưng dường như những người xung quanh chẳng thấy gì lạ, họ lặng lẽ bước vào. Tôi còn nhỏ, chỉ có thể theo dòng người đi vào sâu hơn.
Nhà đất ở quê, chính đường thường không mở cửa sổ. Lúc ấy là buổi chiều, trong nhà tối om, khuôn mặt lão Vương bị bao phủ bởi bóng đen, tôi cũng không dám nhìn kỹ.
Khi hàng xóm dẫn tôi tới bái lạy, tôi cúi người vái ba lần, ngẩng đầu lên, vì đứng quá gần nên nhìn rõ gương mặt ông ta trong bóng tối.
Cơ thể ông cong quặp lại một cách vặn vẹo, vị trí đôi mắt là hai hốc đen ngòm, như thể đã bị móc đi. Nhưng qua những nếp nhăn trên mặt, vẫn thấy rõ ông ta đã trợn trừng đôi mắt trước khi chết, vẻ mặt kinh hoàng tột độ như vừa chứng kiến thứ gì vô cùng khủng khiếp.
Khung cảnh quái dị ấy khiến tôi lạnh toát cả người, nhưng chẳng hiểu vì sao tôi lại không quay đi.

0 Comments