Chương 10 – Khi Hồn Nhập Xác
by shynx86Một lúc lâu sau, cuối cùng Lục Bà cũng kiệt sức mà ngã gục xuống đất.
Bà mở đôi mắt đã đẫm máu, khàn giọng nói: “Nhị tức phụ nhà họ Vương, hồn tan rồi.”
“Kẻ đã giết bà ấy… đã nuốt luôn cả hồn phách của bà ấy.”
Chiêu hồn thất bại, nhưng cái giá phải trả bằng tuổi thọ thì không thể thay đổi.
Hơn nữa vì Lục Bà cưỡng ép vận trận, dương thọ lại càng bị tổn hao nghiêm trọng.
Dường như trong khoảnh khắc ấy bà ấy đã già đi mấy chục tuổi, ngồi bệt trên đất, thân hình khô gầy lặng lẽ mà tang thương.
Nhưng bà ấy vẫn không chịu buông, nói: “Nhị tức phụ hồn đã tan, vậy chúng ta chiêu hồn của Vương Liên.”
Ông bà tôi ngăn thế nào cũng không nổi.
Trận pháp này vẫn còn dùng được. Dù sao con trai của nhị tức phụ cũng là cháu ruột của Vương Liên, huyết mạch cốt nhục liền lạc.
Lục Bà chỉ thay bộ quần áo của Vương Liên, những thứ khác giữ nguyên không đổi.
Trong thâm tâm tôi vốn đã không còn hy vọng, chuyện nhà họ Vương quá đỗi quỷ dị.
Nhị tức phụ là người trẻ tuổi, thân thể còn khỏe mạnh mà vẫn bị nuốt mất hồn phách.
Vương Liên chỉ là một lão già thoi thóp, ngọn đèn trước gió làm sao thoát khỏi kiếp nạn.
Tôi chỉ không ngừng dặn Lục Bà tuyệt đối không được cưỡng ép vận trận.
Nào ngờ, lần này… lại xảy ra chuyện bất ngờ.
Lục Bà vừa mới bắt đầu niệm chú, một trận cuồng phong bỗng nhiên nổi lên.
Ngọn nến trắng giữ vai trò làm trận nhãn chao đảo trong gió, tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ tắt, nhưng lại cố chấp giữ lấy một tia sáng yếu ớt.
Cùng lúc đó, tôi cảm thấy toàn thân truyền đến từng cơn đau dữ dội, giống như trong cơ thể có vô số con rết đang ra sức bò ra ngoài qua từng lỗ chân lông.
Tôi ngã vật xuống đất, co giật không ngừng.
Lục Bà thấy vậy lập tức túm lấy tôi, kéo vào giữa trận nhãn.
Ngay khi tôi vừa ngồi xuống trong trận pháp vẽ bằng chu sa, ngọn nến ấy lập tức vụt tắt.
Bên tai vang lên từng tiếng hít khí lạnh đầy kinh hoảng.
Chiêu hồn, hồn chết sẽ nhập vào người đang ngồi giữa trận.
Nói cách khác…
Lúc này đây, Vương Liên đang ở trên thân thể tôi.
Lục Bà đứng bên cạnh, sốt ruột dạy tôi làm thủ ấn. Tôi bắt chước động tác của bà, hỏi liền hai câu đều là những vấn đáp đơn giản nhất trong việc gọi hồn.
“Ngươi là ai?”
“Là ai đã hại chết ngươi?”
Nhưng Vương Liên đang bám trên người tôi lại không trả lời một chữ.
Cái đĩa chu sa đặt trước mặt cũng chẳng có động tĩnh gì.
Lục Bà thử thêm mấy lần nữa, thấy hỏi cũng vô ích đành dạy tôi làm nghi thức trục hồn.
Thế nhưng lần này, ngọn nến đã không còn sáng trở lại.
Da đầu tôi lại tê dại từng hồi, tay kết ấn càng lúc càng nhanh.
Hồn chết này, nhất quyết không chịu rời khỏi cơ thể tôi.
Lục Bà bưng huyết chó mực cùng huyết gà sống từ ngoài vào, rõ ràng là định trực tiếp diệt hồn Vương Liên.
Tôi cảm giác như một thác máu tanh nồng dội thẳng xuống người, toàn thân lại bùng lên cơn đau nhói buốt dữ dội.
Tôi hét toáng lên, nhưng từ cổ họng bật ra lại là một giọng khác… khàn đục, quái dị gào rú như điên.
Nỗi đau ấy gần như xé rách tôi ra từng mảnh, tôi chỉ cảm thấy giây kế tiếp mình sẽ tắt thở mà chết.
Hồn chết không rời khỏi thân thể tôi được mà cũng chẳng thể bị tiêu diệt!
Trước nay Lục Bà chưa từng gặp qua cảnh này, trong cơn hoảng loạn cực độ, bà ấy liên tục móc ra vô số lá bùa từ trong ngực, vội vã ném ập xuống người tôi.
“Không thể nào, không thể nào…”
Lúc này bà nội bò tới, nắm chặt lấy tay tôi, ôm ghì đứa cháu toàn thân máu me vào lòng.
Tôi nghe thấy bà thì thầm bên tai: “Vương Liên, Liên ca, là tôi đây… nếu ông còn nhớ giọng tôi thì tha cho con bé Thuý nha.”
Lạ lùng thay câu nói ấy vừa dứt, cơn quằn quại như bị xé rách trong thân thể tôi bỗng chốc lắng xuống một cách kỳ dị.
Chỉ là,cổ họng tôi vẫn phát ra những tiếng gầm gừ thấp khàn.
Tôi còn chưa kịp hỏi bà nội, đã thấy ngoài tiểu viện có mấy người hốt hoảng xông vào.
Đi đầu là Vương Đại, vừa chạy vừa hét: “Tiên bà! Tiên bà! Tôi nghe thấy tiếng cha tôi rồi!”
Đợi đến khi họ phát hiện tiếng ấy phát ra từ cổ họng tôi, cả đám hoảng đến mức ngã ngồi phịch xuống đất.
Ngọn nến kia, vẫn không hề sáng trở lại.
Giờ Tý đã qua, sau lưng tôi hiện lên năm điểm đỏ.
Chỉ còn lại hai ngày cuối cùng cách ngày Thất Tinh Liên Châu.

0 Comments