Lục Bà đi một vòng trong nhà, lục lọi khắp nơi nhưng chẳng phát hiện được gì.

    Đúng lúc mọi người tưởng rằng đêm nay sẽ tay trắng quay về, tôi bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo ập đến.

    Vẫn là cái cảm giác quen thuộc ấy, tuy nhiên dường như ở đây lại lạnh hơn, nơi ngực truyền đến một cơn đau nhói dữ dội.

    Tôi nhìn sắc mặt những người khác, dường như chẳng ai phát hiện ra điều gì khác thường, chỉ có mình tôi cảm nhận được.

    Tôi vốn định mở miệng nói, nhưng Lục Bà bỗng bước đến, đưa tay bịt chặt miệng tôi, lắc đầu ra hiệu.

    Lục Bà buông tay ra rồi sờ soạng trên bức tường sau lưng tôi, không ngờ lại thấy chỗ gạch có dấu hiệu lỏng lẻo. Bà vội tháo gỡ từng chút, một lỗ hổng đen kịt dần dần lộ ra.

    Lục Bà cúi người chui ngay vào trong mà lhông hề do dự.

    Tôi lập tức bám sát, cũng chui theo.

    Bên trong tường càng tối đen, tựa như có thể chạm vào bóng đen đặc quánh. Trong bóng đêm mịt mù, có thể nhìn thấy từng luồng sáng đỏ rực mờ ảo.

    Tôi bước thêm mấy bước, trước mặt đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ!

    Trong mắt nàng ta tràn đầy oán độc, giống hệt như bóng dáng tôi đã thấy bên hồ. Lúc này, ánh mắt nàng ta gắt gao dán chặt vào tôi, dường như gương mặt méo mó vặn vẹo còn mang theo nụ cười.

    Tôi ngã ngồi xuống đất, dường như nỗi sợ hãi và áp lực mãnh liệt đã hoàn toàn khống chế lấy tôi. Cơn đau nơi ngực càng lúc càng kịch liệt, mặt chảy xuống thứ chất lỏng đặc sệt.

    Không cần đưa tay sờ, tôi cũng biết đó là máu.

    Lục Bà nhận ra sự bất thường vội chạy tới, bấm chặt huyệt trên tay tôi, miệng đọc nhanh như gió bài Thanh Tâm Chú.

    Trong tai tôi chỉ nghe thấy từng mảnh âm thanh vỡ vụn, cố gắng chịu đựng cơn đau, gượng gạo đọc theo.

    Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng tôi mới có thể nhìn rõ cảnh vật trước mắt.

    Trước mặt hiện ra một vật thể.

    “Thuý nha đầu, nhìn xem, đây là tượng Sơn Thần.”

    Lục Bà đưa tay chỉ về phía trước. Dựa vào ánh nến leo lét trong tay bà, tôi nhìn lại người phụ nữ khi nãy.

    Lúc này tôi mới nhận ra đó chỉ là một pho tượng, được điêu khắc sống động như thật, trông chẳng khác nào người thật dưới ánh sáng mờ mịt.

    Tôi ghé sát lại mới phát hiện y phục và tư thế của pho tượng giống hệt Sơn Thần, chỉ có khuôn mặt biến thành một thiếu phụ trẻ tuổi.

    Luồng sáng đỏ rực vừa rồi phát ra từ nàng ta giờ đã biến mất, trên mặt đất còn vương mấy mảnh vỡ trông khá quen mắt.

    Tôi vừa định cúi xuống xem kỹ, Lục Bà bỗng ngã quỵ ngất xỉu ngay bên cạnh tôi.

    Đúng lúc này, ngoài hang vang lên vài tiếng gà gáy.

    Trời cuối cùng cũng sáng.

    Tôi không dám ở lại thêm, vội vàng kéo Lục Bà ra ngoài. May mắn là bà không nặng, lúc ấy tôi còn đủ sức gắng gượng lôi bà ra.

    Bà nội ở bên ngoài nóng ruột chờ đợi, thấy chúng tôi ra lập tức hốt hoảng hỏi: “Bọn ta đều không vào được, trong đó có thứ gì vậy? Lục Bà sao rồi?!”

    Tôi thở dồn mấy hơi, ông nội cau mày nói: “Chuyện khác để sau hẵng nói, cứu người trước đã.”

    Ba người chúng tôi, người già yếu chẳng đủ sức, đành phải nhờ người nhà họ Vương hỗ trợ mới cùng nhau khiêng được Lục Bà ra khỏi căn nhà của Vương Liên.

    Lục Bà hôn mê ở nhà họ Vương nửa ngày, đến chiều mới tỉnh lại.

    Không biết có phải ảo giác hay không, tôi cảm thấy dường như bà ấy già đi rất nhiều.

    Trong phòng đứng chật người, ngoài người nhà họ Vương còn có không ít dân làng khác. Nghe nói trong thôn xảy ra chuyện thế này, ai nấy đều hoang mang lo sợ.

    Sau khi Lục Bà tỉnh lại, bà nội nắm chặt tay bà vội hỏi:

    “Bùa mệnh của bà mất rồi, có phải đã dùng để tiêu diệt thứ trong hang kia không?”

    Thì ra mấy mảnh vỡ tôi nhìn thấy trên đất khi nãy chính là bùa mệnh bị phá nát, chẳng trách lại thấy quen mắt.

    Nhìn vẻ mặt của mọi người, tôi cũng hiểu được lá bùa ấy vô cùng lợi hại, dù gặp phải lệ quỷ đáng sợ đến đâu cũng có thể đối phó.

    Nào ngờ Lục Bà lại nói: “Chạm trán phải thứ đó, bùa mệnh của ta… chỉ đổi lấy cho nó một chút thương tổn, còn bản thân ta cũng bị liên lụy, tổn hại đến nguyên thần.”

    Nghe nói Lục Bà bị hại đến mức thương tổn bản thể, tôi không kìm được mà bật khóc.

    “Thuý nha đầu, đừng khóc, tất cả đều là do thứ đó hại.”

    Bà nội hỏi: “Rốt cuộc thứ đó là gì?”

    Lục Bà cố gắng chống người ngồi dậy từ trên giường, đi thẳng đến bàn thờ thờ Sơn Thần trong phòng, đưa tay nhấc tượng Sơn Thần lên rồi nện mạnh xuống đất.

    Mọi người xung quanh đều giật nảy mình. Đây chính là thần tượng mà bao đời nay nhà nào trong thôn cũng thờ phụng.

    Vài người đứng gần lập tức định xông lên ngăn cản.

    Nhưng tay Lục Bà nhanh hơn, tượng Sơn Thần đã bị đập nát trên nền nhà.

    Mọi người lúc này mới kinh hãi phát hiện đầu tượng Sơn Thần đã gãy rời, bên trong lộ ra một cái đầu phụ nữ màu trắng.

    Ngay cả dưới ánh sáng ban ngày, cái đầu trắng toát kia vẫn toát ra vẻ âm lạnh đáng sợ làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

    “Đây chính là thứ mà cả làng các người vẫn thờ phụng bấy lâu nay. Mấy trăm năm qua trong này căn bản không phải Sơn Thần gì cả, từ đầu tới cuối thứ các người tin tưởng là một con lệ quỷ.”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note