Chương 16 – Quỷ Không Phải Là Kẻ Đáng Sợ Nhất
by shynx86Khi nhìn rõ thứ nằm dưới đất, tôi điên cuồng gào lên.
Nó nằm bất động, hơi thở đã dứt, chỉ còn dòng máu nóng hổi tràn ra.
Đôi mắt đen tròn xoe, trước lúc chết vẫn dõi nhìn tôi.
Cùng lúc đó, máu của tôi hòa cùng máu chó đen văng lên người Quỷ Sơn Thần.
Giống như lửa nến đốt giấy, nơi bị máu bắn trúng lập tức hiện ra từng lỗ thủng.
Lỗ thủng càng lúc càng to, Quỷ Sơn Thần quằn quại giãy giụa trên đất, phát ra tiếng kêu bén nhọn kinh khủng tựa như đang bị nghiệp hỏa địa ngục thiêu đốt.
Tôi nghe mà tê rần cả da đầu, ngồi sụp xuống đất ra sức bịt chặt tai.
Dường như Quỷ Sơn Thần không cam tâm tan biến như thế, vươn tay chộp về phía tôi.
Đúng lúc những ngón tay đen nhọn ấy sắp chạm đến, mà ba người kia vẫn còn cách tôi một khoảng, ông nội trong cơn cấp bách đã đưa mạnh cây gậy gỗ du già nua ra, vừa khéo chắn lại một trảo kia.
Đòn cuối cùng mà Quỷ Sơn Thần dốc hết sức, cuối cùng lại chỉ cào lên một khúc gỗ. Nếu không phải năm đó chính nó hủy đi đôi chân ông thì hôm nay cũng chẳng thành ra thế này.
Oán hồn phun ra một luồng khí đen lạnh buốt, tất cả chúng tôi lập tức nín thở, may mà đã chuẩn bị từ trước, không hít phải dù chỉ một hơi.
Đợi đến khi khí đen tan biến, Quỷ Sơn Thần cũng biến mất, chỉ còn lại bộ thần phục rơi lăn trên đất.
Ngôi mộ phía sau “ầm” một tiếng, sụp đổ tan tành.
Nước cỏ trong hồ bỗng chốc khô héo, sắc xanh thẫm của hồ biến thành dòng nước bình thường. Những cọng cỏ úa vàng dưới đáy hồ theo dòng nước mà lắc lư trôi đi.
Lục Bà vén áo sau lưng tôi lên, những nốt đỏ đã biến mất, Thất Tinh Sát đã được phá.
Từ nay về sau, cơn ác mộng bao trùm ngôi làng này suốt ngàn năm rốt cuộc cũng chấm dứt.
Máu chó mực vốn có thể khắc chế quỷ hồn, nhưng với một ác quỷ tu luyện ngàn năm như Quỷ Sơn Thần, sao có thể dễ dàng tiêu tán đến thế.
Lục Bà nói, có lẽ là vì trước khi chết, máu trên cánh tay tôi đã bắn dính lên người nó biến thành “người thứ năm” trong trận pháp, lấy mạng nó đổi lấy mạng tôi. Cũng có thể là bởi máu chó mực vốn là chí dương, nay nó lại vì tôi mà chết, giọt máu trung liệt ấy có thể tiêu diệt mọi âm tà trên đời.
Tất cả cũng chỉ là suy đoán, rốt cuộc nguyên nhân thật sự là gì, có lẽ chúng tôi vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ biết được.
Trong lòng tôi không hề có một chút vui mừng vì sống sót.
Tôi quỳ trên đất, ôm chặt thân thể chó mực, khóc đến nỗi không thốt thành lời.
Thân thể nó đã lạnh băng, vì tôi mà dốc cạn giọt máu cuối cùng.
Bốn người chúng tôi vây quanh chó mực cho đến khi phương đông le lói ánh sáng.
Lục Bà kéo tôi đứng dậy.
Chúng tôi cùng nhau ôm nó lên núi, chôn dưới một gốc cây có thể đón ánh mặt trời.
Sau đó chúng tôi quay lại trong thôn.
Người trong thôn biết được chuyện về Quỷ Sơn Thần, ai nấy đều sợ hãi không thôi, vội vàng đem tượng thần đập nát.
Nhà của thợ săn bị chết dẫn đầu, kéo mọi người lên núi đốt sạch những mộ quỷ, lại phá luôn cả phần mộ tổ nhà họ Vương, ầm ĩ suốt gần một tháng trời.
Tôi không còn bị ấn phong ấn Thất Tinh Sát nữa, Lục Bà lập tức ép hồn trong thân thể tôi ra ngoài.
Đầu thất đã qua, Vương Liên sớm tiêu tán, hồn phách hắn để lại hóa thành một khối tinh thể.
Lục Bà dùng nó để bổ tuổi thọ, luyện thành một tấm phù mới, phần dư lại thì đem ra ngoài thôn.
Đợi lúc quay về, Lục Bà mang theo một bao tiền, ít nhất cũng mấy vạn. Ở cái thời đại mà ngay cả “vạn nguyên hộ” cũng chẳng có được mấy thì đây quả thật là một khoản tài sản to lớn.
Lục Bà nói hồn thuần âm là quý nhất, lần này bà còn bán rẻ nữa đấy.
Bà bảo muốn trở về núi, còn số tiền này để lại hết cho chúng tôi.
Cầm số tiền ấy, cả nhà chúng tôi dọn lên thành phố.
Lúc đi, cả thôn đều ra tiễn rồi nhét cho chúng tôi rất nhiều thịt heo.
Nhiều năm sau, tôi thi đậu đại học rồi đi làm, cũng chẳng còn gặp phải thứ gì không sạch sẽ nữa.
Ký ức tuổi thơ ngày càng nhạt nhòa, giống như một đoạn mộng mờ ảo, đôi khi tôi còn hoài nghi liệu nó có thật sự tồn tại.
Chỉ có Hắc Cẩu Chí vẫn khắc sâu rõ ràng trong tim tôi.
Có lúc tôi sẽ nghĩ, nếu người chết đi còn có hồn phách, vậy sao chó lại không có?
Nếu cậu vẫn còn vất vưởng chốn nhân gian, xin hãy nhất định đến gặp tôi.
HOÀN!

0 Comments