Về đến nhà, thấy ông nội đang ngồi trên chiếc ghế dài ngoài cửa. Chân ông hễ đến ngày mưa lạnh là lại đau, đau thì lấy ngải cứu đã sao chà xát.

    Ông xắn ống quần lên, phần bắp chân dưới đầu gối xanh trắng như chân người chết, trong đêm nhìn còn đáng sợ hơn.

    Hắc Cẩu Chí thấy tôi về lập tức chạy bổ ra, nhảy lên ôm lấy chân tôi, thè lưỡi mừng rỡ.

    Ông nội chống một chân đứng dậy đón hai bà cháu tôi.

    Thấy tôi ôm bát thịt, ông cau mày, chưa kịp nói gì thì bà nội đã lên tiếng: “Đây là ‘hồi lan’ nhà họ Vương cho, tối nay bà nấu món thịt kho tàu cho hai ông cháu ăn.”

    Bát thịt đỏ au, trong màn đêm ánh lên một màu sắc lạ lùng. Ngửi thấy mùi thơm nức mũi, ông nội cũng không nói thêm gì mà chỉ khẽ gật đầu.

    Đêm xuống, trong nhà chỉ thắp một cây nến được đặt trong một chiếc chậu nhỏ, sáp chảy ra được bà vo thành sợi mảnh để dùng lại.

    Ánh sáng leo lét mờ nhòe, chỉ đủ để thấy mọi vật lờ mờ.

    Món thịt kho rất nhanh đã được dọn ra.

    Nhưng khi bà bưng lên, trong đĩa chỉ còn lại một miếng thịt nhỏ bằng ngón tay cái.

    Bà khẽ lắc đầu nói: “Lạ thật, một tảng thịt to thế này, hầm xong lại chỉ còn ngần ấy.”

    Nói rồi, bà gắp một mẩu nhỏ đặt lên bàn thờ trong chính đường, đó là phần cúng Thổ Địa.

    Dù thịt ít, nhưng mùi thơm lại càng dậy hơn. Miếng thịt nâu đỏ tỏa ra hương vị khiến người ta ngây ngất.

    Tôi chẳng để ý, đến khi bừng tỉnh thì đã nhào cả người lên sát bên đĩa thịt.

    Ông nội nhìn miếng thịt, chậm rãi nói: “Có lẽ… không phải thịt heo đâu. Trước đây tôi nghe mấy người đàn ông đi xa về kể, có thứ thịt nấu chín thì lại teo nhỏ thế này.”

    Bà nội cũng gật gù. Bà vốn tin ông lắm, huống hồ thịt đã được hầm chín lại thơm ngon thế kia thì còn có gì đáng lo.

    “Đúng rồi, nhất định là thịt ngon. Nhà họ Vương giàu nhất làng, chắc chắn là thịt quý chở từ ngoài vào.”

    Trong ánh đèn le lói, mùi hương từ miếng thịt lan khắp gian nhà như một sự gọi mời kỳ lạ.

    Ông bà nội đều không kìm được mà nuốt nước bọt.

    Nhưng cuối cùng, bà vẫn đẩy miếng thịt nhỏ ấy đến trước mặt tôi: “Thuý Thuý ăn đi.”

    Ông nội cũng không nhìn nữa, chỉ nói: “Thuý Thuý đang tuổi lớn, ông với bà con già rồi, không cần ăn thịt nữa.”

    Tôi rất muốn ăn, miếng thịt ấy như có sức hút kỳ dị, nhưng nghĩ đến ông bà, tôi lại thấy xót. Tôi cố gắng lắc đầu rồi nhắm chặt mắt để khỏi bị cám dỗ.

    Đến khi không còn ngửi thấy hương thịt nữa, tôi mở mắt thì miếng thịt trước mặt đã biến mất. Nghĩ rằng ông bà đã ăn, tôi lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, bèn cúi xuống xúc cơm trắng đưa vào miệng.

    Nhưng vừa cắn một miếng, tôi lập tức nhận ra có gì đó không đúng… đó là mùi thịt.

    Vị thơm lạ lùng, tươi ngon tột độ, hương vị như lan khắp tứ chi chỉ sau một lần cắn, khiến cho tôi rùng mình trong khoảnh khắc lâng lâng cực lạc.

    Tôi nhìn sang ông bà… nhất định là họ đã giấu miếng thịt vào bát cơm của tôi khi tôi nhắm mắt. Ông bà mỉm cười nhìn tôi: “Hồi trẻ ta với bà con ăn nhiều rồi.”

    “Ừ, chúng ta đâu có thích thịt.”

    Tôi biết họ lại đang nói dối. Trong miệng dâng lên vị chua xót, nhưng miếng thịt đã bị tôi cắn dở, giờ cũng chỉ có thể gật đầu rồi nuốt trọn nó xuống bụng.

    Ăn cơm tối xong là đến giờ đi ngủ.

    Ở nông thôn chẳng có mấy trò giải trí, lại còn phải tiết kiệm sáp nến nên thường cứ tối xuống là lên giường. Hôm nay đi giúp việc ở nhà họ Vương nên mới chậm trễ như vậy.

    Tôi đã ngủ riêng từ năm mười tuổi. Ngôi nhà ngang rất rộng, hai bên gian chính mỗi bên đều có mấy phòng.

    Ông bà ngủ ở gian lớn phía bên phải, còn tôi ở căn nhỏ bên trái, gần nhà xí.

    Lẽ ra hôm nay mệt như thế phải ngủ say mới đúng, nhưng tôi cứ trằn trọc không yên giấc.

    Nửa mê nửa tỉnh, tôi cảm giác toàn thân lạnh buốt, luồng khí lạnh từ bụng dâng lên khiến cả người cứng đờ như bị đông cứng lại.

    Khi đang ngủ, con người chẳng còn khái niệm về thời gian hay mùa vụ, tôi hoàn toàn quên mất rằng đang là tháng tám. Trong cơn mơ màng, tôi mở mắt định kéo chăn lên đắp.

    Giường kê sát cửa sổ nhỏ, mùa hè nóng nực nên ban đêm vẫn mở cửa sổ để ngủ.

    Vừa mở mắt ra, tôi liền thấy ngoài cửa sổ có một bóng người.

    Một người đứng thẳng bất động, từ bên ngoài nhìn vào tôi.

    Cửa sổ nhà đất ở quê rất nhỏ, giữa chằng chịt vài thanh gỗ chéo để chắn, thoạt nhìn người ngoài kia chẳng khác nào một tấm ảnh dán trên tường.

    Ngoài trời trăng sáng vằng vặc, nhờ ánh trăng tôi thấy người ấy gầy gò, mặc bộ quần áo hoa, gương mặt đầy nếp nhăn như vỏ cây cổ thụ.

    Đó chẳng phải là ông Vương Liên sao? Nửa đêm nửa hôm, sao ông ấy lại đứng ngoài cửa sổ?

    Đang lúc tôi định nhìn kỹ hơn thì người ngoài kia động đậy.

    Đôi mắt vốn đang nhìn chằm chằm tôi, chẳng biết từ lúc nào biến thành hai hốc đen ngòm. Đôi môi nứt toác, ngũ quan méo mó vặn vẹo rồi cười với tôi qua cửa sổ.

    Chính là gương mặt mà tôi đã thấy trên tấm ván quan tài.

    Tôi giật thót, choàng tỉnh… Vương Liên… ông Vương Liên chẳng phải đã chết rồi sao?!

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note