Chương 6 – Người Đàn Bà Dưới Chân Núi
by shynx86Thời gian trôi từng chút một.
Hai chân tôi đứng đến tê dại, ê ẩm mà bên ngoài vẫn lặng ngắt không có động tĩnh gì.
Dây thần kinh căng chặt trong lòng dần buông lơi, tôi khẽ gục vào tường, mắt díp lại.
Một con quạ bay sạt qua ngoài cửa sổ, vỗ đôi cánh phành phạch phát ra tiếng kêu chẳng khác nào trẻ sơ sinh khóc thét.
“Đinh, đinh, đinh.”
Trong bóng tối, một thứ âm thanh quái dị bỗng vang lên.
Mỗi một tiếng động, dường như nó lại tiến gần cửa sổ của tôi thêm một bước.
Giống như có kẻ nào đó nhảy lò cò, lại giống như có người lấy đầu đập xuống đất từng nhịp một.
Tôi giật bắn mình, choàng tỉnh.
Nhưng âm thanh kia đã biến mất.
Xem ra lại là ác mộng. Chắc do tôi quá căng thẳng.
Tôi nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ.
Có lẽ giờ Tý cũng qua rồi.
Vậy thì tối nay thứ đó sẽ không đến nữa.
Đột nhiên…
Một cái đầu thối rữa thò vào qua cửa sổ!
Đôi mắt đen ngòm chết chóc của nó gắt gao khóa chặt lấy tôi, trên gương mặt ấy vẫn là nụ cười quái dị của Vương Liên!
Nó đến rồi.
Nó vẫn luôn rình nấp dưới khung cửa sổ!
Tóc gáy tôi dựng ngược, một luồng tê dại chạy dọc khắp người đến mức tôi không đứng vững được nữa.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thấy kỳ lạ, lúc ấy tại sao tôi lập tức không ngất đi ngay.
Trong nỗi sợ hãi tột cùng, tôi nhìn thấy thứ đó trườn vào trong từ khung cửa sổ.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, nó đã biến đổi càng thêm quái gở.
Dường như tay chân nó đã dị dạng thành tứ chi của loài bò sát, mà tốc độ lại cực kỳ nhanh.
Chỉ một cái lóe mắt, nó đã từ ngoài chui tọt vào nhà.
Tôi biết trên trán mình còn dán bùa của Lục Bà, nó không nhìn thấy được tôi.
Thế nhưng nhìn cái thứ chẳng còn giống người đang bò lổm ngổm trước mắt, tôi vẫn không kìm được mà run rẩy.
Rốt cuộc là sức mạnh gì có thể khiến một kẻ chết rồi sống lại, lại còn biến thành quái vật?
Tôi không dám nghĩ thêm.
Thứ đó rõ ràng tìm không thấy tôi, bắt đầu lộ vẻ bồn chồn, gấp gáp rồi bò loạn khắp gian phòng.
Lá bùa này không chỉ khiến quỷ vật không nhìn thấy tôi, mà dù nó có chạm phải tôi cũng sẽ cho rằng đó chỉ là một bức tường.
Trải qua giai đoạn căng thẳng và sợ hãi cực độ ban đầu, tôi dần thả lỏng một chút, chỉ chờ đến giờ Tý.
Xui xẻo thay đúng lúc ấy, ngoài cửa sổ lại thổi vào một cơn gió, thổi bật một góc lá bùa trên trán tôi.
Khí tức rò rỉ ra ngoài… con quái vật lập tức phát hiện vị trí của tôi!
Nó đột ngột quay đầu lại, khóe miệng rách đến tận mang tai, một thứ dịch nhầy nhớp nháp bỗng chảy ra từ trong miệng.
Nó thấy tôi rồi!
Bùa chỉ có tác dụng một lần, giờ có dán lại cũng vô ích!
Tôi lập tức chạy về phía góc tường khác, nó đã lao bổ đến vị trí tôi vừa đứng chỉ trong chớp mắt.
Với tốc độ này, tôi hoàn toàn không thể chạy thoát!
Bị dồn vào góc trong cùng, con quái vật đánh hụt lập tức quay đầu, tiếp tục áp sát về phía tôi.
Con người khi tuyệt vọng nhất, bản năng sẽ gọi tên người mình tin tưởng nhất.
“Bà nội!!” – tôi xé họng gào lên.
Gần như cùng khoảnh khắc tôi hét lên, ông bà trong nhà nghe động cũng xô cửa lao vào.
Theo kế hoạch ban đầu, đến giờ Tý, tôi sẽ bước vào trong trận pháp chu sa, xé bùa trên trán, dẫn quỷ vật vào trận.
Ông bà tôi sẽ dùng dây đỏ trói chặt nó, chờ đến sáng để Lục Bà tới xử lý.
Thế nhưng ngoài ý muốn xảy ra… giờ Tý chưa đến, nó đã phát hiện ra tôi.
Khi bà xông vào, tôi lập tức hối hận.
Vừa rồi tôi gọi bà là theo bản năng cầu sống, nhưng để bà vào thì chẳng khác nào kéo bà xuống hố lửa cùng tôi!
Ai ngờ bà lại đứng ngay trước trận pháp chu sa, rồi cất giọng nói…
“Vương Liên.”
Con quái vật nghe thấy có người gọi tên mình thì sững lại tại chỗ.
Sau đó nó quay đầu, đôi mắt đen ngòm nhìn về phía bà tôi, như thể muốn xác định nơi phát ra tiếng gọi.
Thứ vốn di chuyển nhanh như chớp ấy, giờ đây động tác lại trở nên chậm chạp lạ thường.
Bà tôi chậm rãi bước đến trước trận pháp chu sa.
“Ta ở đây.”
Bà lại cất tiếng, để lộ vị trí của mình.
Con quái vật vừa nghe thấy câu đó, toàn thân lập tức dựng lên một lớp lông đen rồi lại khôi phục tốc độ ban đầu, lao thẳng về phía bà!
Toàn thân tôi căng cứng đến cực hạn… bà ơi!!
Đúng lúc ấy, ngoài cửa sổ vang lên một tiếng họa mi réo cao.
Giờ Tý đến rồi, giờ Tý đã đến!!
Ngay khoảnh khắc đó, con quái vật vừa vặn bước vào trong trận pháp chu sa, lập tức như bị cố định lại, không thể nhúc nhích.
Ông tôi vội chạy tới, cầm dây đỏ quấn quanh nó vòng này qua vòng khác, trói chặt như một cái bánh chưng rồi ném gọn trong trận chu sa.
Nhưng trong lòng tôi không hề thấy nhẹ nhõm. Thứ bị trói kia… giống như chỉ là cái vỏ.

0 Comments