Tôi quỳ sụp xuống đất, cảm thấy mồ hôi lạnh đã ướt đẫm khắp người.

    Trời vừa hửng sáng, Lục Bà đã đến nhà tôi.

    Con quái vật sau khi gặp ánh mặt trời thì đã trở lại thành một cái xác, nằm im trên đất không nhúc nhích.

    Lục Bà lấy hai cây tre, xuyên qua nách nó rồi “khiêng” một mạch trả về nhà họ Vương.

    Có mấy người dậy sớm trông thấy Lục Bà vác xác, sợ đến mức vừa lăn vừa bò tránh đi, chẳng biết là sợ cái xác kia hơn hay sợ chính Lục Bà hơn.

    Người nhà họ Vương nghe xong toàn bộ sự tình, vừa kinh hãi vừa khiếp đảm, vậy mà lại lập tức để Lục Bà đóng mười chín cái đinh dài màu đen lên quan tài mà không chút nghi ngờ.

    Sau đó lại dùng chỉ mực thấm máu gà, bật thành một tấm lưới phủ lên trên rồi làm thêm một buổi pháp sự lớn.

    Ngay buổi chiều hôm ấy, họ đã gọi mấy trai tráng lực lưỡng khiêng thẳng quan tài lên nghĩa địa trên núi để chôn.

    Vậy là họ quyết định chôn ngay, không giữ xác lại đủ ba ngày như lệ thường nữa.

    Chiều xuống khi chúng tôi rời khỏi nhà họ Vương, tôi mới thở phào một hơi… chuyện này chắc coi như chấm dứt rồi.

    Lục Bà cũng thở dài, nói với bà tôi: “Tôi bảo bà đừng nói chuyện với hắn là vì hắn vẫn luôn muốn lôi bà đi theo. Bà to gan quá rồi.”

    Bà tôi nhìn sang tôi, đáp: “Còn có con bé Thúy ở đó, tôi đâu còn kịp nghĩ được nhiều.”

    Chiều xuống nhanh, con đường đất như bị bóng núi nuốt dần. Tôi đi sát bà tôi, gió thổi qua tai lạnh buốt, còn trong ngực thì tiếng thở của mình nghe rõ đến khó chịu. Chúng tôi không ai nói thêm câu nào. Chỉ có tiếng gậy của Lục Bà gõ cộc cộc xuống mặt đường, đều đều như đếm ngược một thứ mà tôi không nhìn thấy.
    Về đến nhà, cửa vừa khép lại, ông tôi đã vội chốt then. Mùi cơm nóng từ bếp bay ra, nhưng chẳng làm bụng tôi yên hơn. Bà tôi rót nước, tay vẫn run, còn Lục Bà thì đứng tựa cột hiên, mắt nhìn thẳng vào khoảng tối ngoài sân, như đang nghe ngóng.
    “Đêm nay không được để con bé ngủ một mình.” Lục Bà nói khẽ, giọng đặc lại. “Cũng đừng để nó bước ra sân, dù có nghe thấy tiếng gì.”
    Tôi rùng mình. Trong đầu tôi vẫn còn nguyên cái cảm giác khi nhìn thấy “thứ ở trong quan tài” bị chín cây đinh đóng xuống. Chuyện ở nhà họ Vương tưởng đã chôn theo cái quan tài ấy… nhưng ánh mắt Lục Bà lại cho tôi biết, nó chỉ vừa mới đổi đường mà đi.
    Ông tôi im lặng rất lâu, rồi mới thở ra một hơi ngắn: “Bà ở lại ăn cơm. Ăn xong… nói rõ cho chúng tôi. Con bé không thể cứ thế này mãi.”
    Lục Bà không từ chối. Bà chỉ gật đầu một cái, mà cái gật ấy khiến tôi có cảm giác như trong nhà vừa thêm một người… nhưng cũng vừa khóa chặt thêm một cánh cửa.

    Ông bà giữ Lục Bà lại dùng cơm.

    Trông dáng vẻ thì hình như Lục Bà và nhà tôi từng qua lại khá thân thiết, chắc là chuyện từ trước khi tôi sinh ra.

    Buổi tối, bà lấy ngải cứu nấu nước tắm cho tôi để xua đi uế khí.

    “Sao lại thế này, sao lại mọc thêm một cái nữa?”

    Bà tôi hoảng hốt kêu to gọi Lục Bà, trong giọng lộ rõ sự sợ hãi.

    Sau khi Lục Bà đến, lần đầu tiên tôi nhìn thấy trên gương mặt bà ấy hiện lên vẻ nặng nề.

    “Không ngờ không phải là tên súc sinh Vương Liên kia… mà còn có thứ lợi hại hơn.”

    “Nhà các người đã đắc tội với ai vậy?”

    Ông bà tôi cau mày thật chặt, cuối cùng vẫn lắc đầu.

    “Trừ lần hồi trẻ dính líu với Vương Liên thì không còn nữa.”

    “Hồi trẻ… với Vương Liên?”

    Tôi nghe mà cảm thấy mờ mịt, chẳng hiểu có ý gì.

    Cuối cùng, Lục Bà lấy ra một cái chuông gió, tôi nhìn kỹ… đúng là cái tôi đã thấy hôm qua ở căn nhà gỗ.

    Bà lại tháo một vật từ trên cổ xuống.

    Vật ấy vừa giống ngọc vừa giống đá, bề ngoài như một thẻ bùa, nếu nhìn kỹ bên trong thì thấy có rất nhiều màu sắc hòa lẫn.

    Bà tôi bước tới, lấy tay che lên khối ngọc ấy.

    “Tôi nhớ cái này là bảo bối giữ mạng của bà, sao lại có thể đưa cho con bé Thuý đeo được.”

    Bà tôi ngăn lại.

    Lục Bà thẳng tay treo tấm ngọc phù ấy lên cổ tôi.

    “Giờ là lúc nào rồi mà còn nói mấy chuyện thừa thãi! Nếu để cho sau lưng nó mọc đủ thất tinh thì chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì nữa.”

    “Thuý nha đầu, con cầm cái chuông âm này, đi theo hướng phát ra tiếng chuông. Thứ đó đã nhằm vào con thì chỉ có con mới cảm ứng được nó.”

    “Con nhất định không được để mất tấm phù này, bất kể gặp phải lệ quỷ thế nào, nó cũng có thể giữ cho con một mạng.”

    Trước khi đi, ông khoác lên vai tôi cái áo ngoài mà ông vẫn mặc quanh năm.

    “Trong núi có dã thú, mặc cái này vào.”

    Tôi nghi hoặc nhìn ông, cái áo này thì chống nổi thú dữ sao?

    Bà đưa tay xoa đầu tôi, giải thích: “Hồi trẻ ông con là thợ săn giỏi nhất vùng này, ngay cả cọp núi thấy ông cũng phải sợ.”

    “Sau đó bị thương què chân nên mới không săn nữa. Nhưng dã thú trong núi đều đã bị ông con đánh cho khiếp, hễ ngửi thấy mùi ông, chúng sẽ tránh đi.”

    Thì ra còn có chuyện này, tôi chưa từng nghe ông bà kể về thời trẻ của họ.

    Giờ chạm vào chiếc áo vẫn còn hơi ấm trên người, trong lòng tôi bất giác thấy yên tâm hơn nhiều.

    Ban đầu khi tôi cầm lấy cái chuông dẫn âm, tiếng nó còn rất yếu, chỉ khi hướng về phía Tây mới nghe thấy.

    Khi tôi ra khỏi làng, tiếng chuông bỗng trở nên lớn dần.

    Ngoài làng toàn là núi hoang, bốn bề yên lặng, chỉ thỉnh thoảng có vài con quạ kêu “quạ… quạ” vang vọng.

    Lúc ấy đúng vào buổi chạng vạng, mặt trời vừa lặn, trời sắp tối hẳn.

    Núi rừng hoang vu, cái chuông trong tay tôi không gió mà tự kêu leng keng leng keng, như bị phóng đại vô tận ngay bên tai.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note