Một lúc sau, ba mẹ về nhà.

    Cánh cửa mở ra, ánh đèn hành lang tràn vào. Tôi như người chết đuối vớ được bè, lao tới ôm chặt lấy họ, toàn thân run rẩy, nước mắt không ngừng tuôn ra.

    “Ba, mẹ… con suýt chết rồi…”

    Tôi vừa khóc vừa kể. Kể về ký túc xá lúc ba giờ sáng. Kể về những quy tắc giết người. Kể về lớp trưởng nổ tung, về thịt người trong khay cơm, về Tiểu Tiêu nắm tay tôi để sống sót.

    Tôi kể rất lâu.

    Nhưng càng kể, tôi càng thấy có gì đó không đúng.

    Ba mẹ không ngắt lời. Không hỏi. Không hoảng hốt.
    Chỉ đứng nghe, miệng mỉm cười… như đang nghe một câu chuyện rất thú vị.

    Cuối cùng, mẹ đưa tay lau vết máu khô trên tay áo tôi, giọng dịu dàng:

    “Quần áo con sao lại dính nhiều máu thế?”
    “Hôm nay mẹ nấu sườn xào chua ngọt cho con nhé.”

    Tôi chết lặng.

    “Mẹ… mẹ không nghe con nói gì sao?”

    Ba tôi cười hớn hở, vỗ vai tôi:

    “Nghe chứ. Con lớn rồi, biết tưởng tượng cũng tốt.”

    Tưởng tượng?

    Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Nghĩ đến việc mình vẫn còn có nhà để về, tôi lại thấy mệt mỏi đến mức không còn sức phản kháng.

    Bữa cơm tối rất thịnh soạn.

    Tôi ăn như chưa từng được ăn.

    Ăn nhanh. Ăn nhiều. Ăn đến mức bụng đau nhói.

    Tôi nhận ra một điều khiến chính mình sợ hãi:
    Từ sau khi ăn miếng “thịt” trong trường, tôi không còn kén ăn nữa.

    Vị cay của ớt xanh.
    Vị mỡ của sườn.
    Thậm chí cả mùi tanh thoảng qua trong nước sốt.

    Tất cả… đều không làm tôi buồn nôn.

    Ngược lại, còn có chút quen thuộc.


    Ngày hôm sau, ba mẹ thúc tôi đi học.

    Tôi không muốn quay lại nơi đó. Không muốn bước vào cái địa ngục kia lần nữa.

    Nhưng vừa qua cổng trường—

    Tôi khựng lại.

    Sân trường đông đúc.
    Tiếng cười nói ồn ào.
    Bạn cùng phòng tôi đang đứng nói chuyện với lớp trưởng.

    Lớp trưởng.

    Cậu ta còn sống. Nguyên vẹn.

    Chuông vào học vang lên.

    Thầy giáo bước vào lớp với nụ cười hiền hòa quen thuộc, giọng nói ấm áp:

    “Hôm nay chúng ta học bài mới nhé.”

    Không có máu.
    Không có quy tắc.
    Không có loa phát thanh.

    Tan tiết, tôi kéo bạn cùng phòng lại, giọng run rẩy:

    “Hôm qua… các cậu không gặp chuyện gì sao?”

    Cô ấy ngạc nhiên nhìn tôi:

    “Hôm qua á? Trường đâu có học.”
    “Hôm qua trường thông báo sửa chữa lớn, toàn bộ học sinh đều nghỉ mà?”

    Tôi cảm thấy đầu mình ong lên.

    Tôi vội mở điện thoại.

    Nhóm lớp.

    Tin nhắn của giáo viên chủ nhiệm vẫn ở đó, gửi lúc 7 giờ sáng hôm qua:

    “Do trường tiến hành sửa chữa, toàn bộ học sinh nghỉ học trong ngày.”

    Thời gian. Rõ ràng. Không thể chối cãi.

    Nếu vậy—

    Hôm qua tôi ở đâu?

    Tôi nhớ rất rõ mình về nhà lúc tối muộn.
    Ba mẹ không hề ngạc nhiên.
    Như thể… họ đã biết tôi sẽ về vào giờ đó.

    Tôi không dám nghĩ tiếp.

    Tôi quay đầu tìm Tiểu Tiêu.

    Chỗ ngồi bên cạnh tôi trống không.

    Thay vào đó là một nam sinh đeo kính dày, đang cắm cúi làm bài.

    “Tiểu Tiêu đâu?” tôi hỏi, giọng khàn khàn.
    “Lớp mình có một người tên Tiểu Tiêu mà?”

    Cậu ta ngẩng đầu, nhìn tôi như nhìn kẻ nói nhảm:

    “Cậu bị sao thế?”
    “Lớp mình từ trước tới giờ chỉ có từng này người thôi.”

    Tôi lặng người.

    Không có Tiểu Tiêu.

    Không có dấu vết.

    Không có ai nhớ đến cậu ấy.


    Tan học.

    Tôi đứng trước cổng trường rất lâu.

    Trong đầu tôi vang lên câu nói tối qua, từ chiếc điện thoại của người đã chết:

    “Chào mừng em… sang vòng tiếp theo.”

    Tôi cúi đầu nhìn tay mình.

    Dưới móng tay—
    còn vương lại một vệt đỏ rất nhạt, dù tôi đã rửa rất nhiều lần.

    Tối đó, khi nằm trên giường, điện thoại tôi sáng lên.

    Một tin nhắn mới trong nhóm lớp.

    Người gửi: Quản lý ký túc xá

    “Hôm nay là đêm thứ nhất.”
    “Mọi người hãy ngủ trước 3 giờ.”

    Tôi nhìn đồng hồ.

    2 giờ 58 phút.

    Ngoài hành lang, vang lên tiếng bước chân quen thuộc.

    Kẽo kẹt—

    Cửa mở.

    Điện thoại tôi rung thêm 1 tin:

    “Chúc mừng em đã vượt qua vòng thử nghiệm.”

    HOÀN!

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note