Chương 4: Thân Thể Mềm Nhũn Và Chiếc Quần Âu Không Nên Tồn Tại
by shynx86Tôi vừa cựa quậy một chút, cơn đau nhói từ cổ tay lập tức kéo tôi về thực tại.
“Đừng cử động linh tinh.”
Giọng nói trầm thấp vang lên sát bên tai, lạnh và ngắn gọn. Một bàn tay thon dài đè chặt lên cổ tay tôi, lực vừa đủ để tôi không dám nhúc nhích thêm nửa phân.
Tôi lập tức ngoan ngoãn hẳn ra, gật đầu lia lịa như chú mèo bị bắt quả tang làm bậy.
Phó Nguyên ngồi xuống bên giường bệnh, cúi mắt nhìn tôi một lúc. Ánh nhìn ấy rất sâu, rất tĩnh, khiến tôi tự dưng thấy mình… thảm hại một cách quá đáng.
“Bình thường ở công ty,” anh lên tiếng, giọng mang theo chút bất đắc dĩ lẫn ý cười mờ nhạt, “cô đâu có ngu ngơ đến vậy.”
Ai ngu ngơ chứ?!
Tôi cắn răng nhịn, nhịn tới mức khóe môi run lên, cuối cùng chỉ dám lí nhí phản bác:
“Tôi đang bệnh mà…”
Động tác rót nước của anh khựng lại đúng một giây.
Tôi lập tức ngậm miệng, giả vờ như chưa hề nói câu đó. Chỉ kịp thấy khóe môi anh cong lên một đường rất nhẹ, rất đáng ghét.
Anh đưa cốc nước ấm sang.
“Cảm ơn Giám đốc Phó.” Tôi vội đón lấy.
Ngón tay chạm nhẹ vào tay anh trong tích tắc.
Lạnh.
Nhưng kỳ lạ thay, tai tôi lại nóng bừng.
Dì bệnh nhân bên giường kế bên cười ha ha, ánh mắt đầy ẩn ý:
“Mới cưới hả? Vợ chồng trẻ giờ tình thú ghê ha!”
Tôi suýt nữa sặc nước.
Ho sù sụ, nước mắt trào ra vì nghẹn. Một bàn tay lập tức đặt lên lưng tôi, vỗ nhè nhẹ, đều đều, không vội không gấp.
“Chậm thôi.” Giọng anh thấp xuống.
Tôi ngước lên, mắt đỏ hoe, liền bắt gặp ánh nhìn cảnh cáo rất rõ ràng.
Đừng nói.
Đừng giải thích.
Tôi hiểu ngay.
…
Hai tiếng sau, túi truyền dịch cạn.
Tôi – một bệnh nhân nửa sống nửa chết – được Phó Nguyên đưa về nhà.
Suốt quãng đường, tôi ngoan ngoãn im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ lặp đi lặp lại: Hôm nay tôi đã đánh mất toàn bộ thể diện của đời mình.
Những lời cần giải thích… giờ đây tôi chẳng dám mở miệng.
Người ta đã giúp tôi từ bệnh viện về tận nhà. Lúc này mà nói “chúng ta hiểu lầm rồi”, chẳng khác nào qua cầu rút ván.
Không được. Tuyệt đối không được.
Xe dừng lại.
“Trông cô vẫn còn xanh xao,” Phó Nguyên quay sang nhìn tôi, hỏi thêm một câu, “ổn chứ?”
Tôi vừa mở cửa vừa gật đầu như bổ củi:
“Ổn! Ổn lắm! Thể chất tôi vốn rất…”
Chân vừa chạm đất, đầu gối tôi mềm nhũn.
Thế giới nghiêng đi một chút.
Tôi bám vội vào cửa xe, trong lòng chửi thầm đám vi khuẩn viêm dạ dày không có nhân tính.
Chưa kịp đứng vững, tôi đã nghe tiếng cửa xe phía bên kia mở ra.
Một lực mạnh mẽ siết ngang eo tôi.
Tôi còn chưa kịp kêu lên, thân thể đã rời khỏi mặt đất.
Phó Nguyên bế ngang tôi lên.
Cách một lớp áo mỏng, tôi vẫn cảm nhận rõ cơ bắp rắn chắc và nhiệt độ nóng rực truyền sang. Giọng anh trầm thấp vang lên sát bên tai, bình thản đến mức đáng sợ:
“Lầu mấy?”
Tim tôi đập thình thịch, hoảng hốt né ánh mắt anh:
“Bảy… lầu bảy.”
Thang máy đóng cửa.
Không gian hẹp lại, im lặng đến mức tôi nghe rõ nhịp tim trầm ổn từ lồng ngực anh. Mỗi bước đi của anh đều vững vàng, trong khi tôi lại mềm nhũn như không có xương.
Tôi muốn nói gì đó để phá tan bầu không khí này, nhưng cổ họng cứ như bị ai bóp chặt.
Ting.
Cửa thang máy mở ra.
“Bên phải… 703.” Tôi vội chỉ đường.
…
Cửa vừa mở, một bóng trắng đã lao thẳng tới.
“Gâu!”
“Phát Tài!”
Tôi giật mình, theo phản xạ muốn nhảy khỏi người Phó Nguyên. Chân vừa chạm đất lại loạng choạng, bị anh kéo ngược về.
“Đứng yên.”
Giọng anh không lớn, nhưng không cho phép phản bác.
Tôi chỉ hận không thể cúi người chín mươi độ:
“Cảm ơn Giám đốc Phó! Thật sự cảm ơn anh rất nhiều!”
“Chắc không cần quay lại viện?” Anh liếc tôi, giọng vẫn còn hoài nghi.
“Không cần đâu ạ! Tôi ngủ một giấc là ổn!” Giữ sếp lại nhà giữa đêm khuya… nghĩ thôi đã thấy nguy hiểm.
Tôi lúng túng hỏi thêm một câu cực kỳ ngu ngốc:
“À… hay là tôi tiễn anh xuống?”
Phó Nguyên nhìn tôi chằm chằm.
“….”
Tôi vừa nói cái gì vậy?!
“Cô căng thẳng cái gì?” Anh hỏi thẳng.
Ai căng thẳng chứ! Tôi cười khan:
“Không có… chỉ là làm phiền anh cả ngày rồi.”
Anh dường như cũng không định nói thêm. Quay người chuẩn bị rời đi.
Ngay lúc đó…
Phát Tài bất ngờ lao tới, cắn chặt lấy ống quần âu của anh.
Cắn. Chặt. Không buông.
Phó Nguyên cúi xuống nhìn con chó, rồi chậm rãi ngẩng lên nhìn tôi. Ánh mắt ấy… rất khó nói.
Tôi hoảng loạn nhào tới:
“Phát Tài! Buông ra! Buông ra mau!”
Nhưng con Samoyed tối nay hưng phấn quá mức, bám chặt như keo dán sắt thép. Tôi kéo không nổi, chỉ có thể gào lên trong tuyệt vọng:
“Hạ Phát Tài! Con biết cái quần đó đắt cỡ nào không hả?! Mẹ không đền nổi đâu…!”
Bất ngờ, Phát Tài buông ra.
Tôi mất đà, suýt ngã sấp mặt.
Tôi vội ôm chặt nó lại, ánh mắt run rẩy nhìn về phía… chiếc quần âu số phận kia.
Vest Armani may đo.
May mà… chỉ nhăn và có dấu răng mờ. Chưa rách.
“May quá…” Tôi thở phào.
Một ánh mắt lạnh lẽo quét qua.
“May quá?” Giọng Phó Nguyên không có lấy một gợn sóng.
Tôi lập tức sửa lời:
“Giám đốc Phó… anh không sao chứ?”
Tim tôi treo lơ lửng:
“Hay là… tôi đưa anh đi tiêm phòng?”
Rầm.
Câu trả lời là cánh cửa đóng sầm lại.
Tôi đứng ngẩn người trong căn hộ, ôm Phát Tài, nhìn cánh cửa kia.
“…Tính khí người này đúng là khó đoán thật.”

0 Comments