Tôi đang ngủ say thì bị Nhậm Viễn Sâm đánh thức, không phải bằng tiếng gọi, mà bằng sức nặng áp đảo của cơ thể anh.

    Trong bóng tối đặc quánh, hơi thở của người đàn ông nóng rực, phả vào cổ tôi dồn dập, mang theo sự nôn nóng hiếm thấy. Những nụ hôn không còn dịu dàng như mọi ngày mà trở nên dày đặc, mang tính xâm chiếm mãnh liệt, rơi xuống dái tai, xương quai xanh rồi trượt dài xuống dưới.

    “Ưm… Nhậm Viễn Sâm…”

    Tôi nhíu mày, vô thức đưa tay đẩy lồng ngực rắn chắc đang ép sát mình. Nhưng bàn tay to lớn của anh lập tức bao trọn lấy cổ tay tôi, đè chặt xuống gối, mười ngón tay đan vào nhau đến đau điếng.

    Chiếc váy ngủ lụa mỏng manh – thứ mà anh từng khen tôi mặc rất đẹp – bị thô bạo xé toạc, ném thẳng xuống sàn nhà lạnh lẽo.

    Đêm nay, Nhậm Viễn Sâm như một con thú bị thương, vừa hung hãn vừa tuyệt vọng. Không ít lần tôi không chịu nổi sự va chạm mạnh bạo ấy, móng tay bấu chặt vào bả vai anh, nức nở cầu xin dừng lại. Nhưng đáp lại tôi chỉ là nụ hôn nghiền nát đôi môi, nuốt trọn mọi tiếng nức nở vào trong.

    Anh không nói một lời, chỉ điên cuồng đòi hỏi, như thể muốn khảm tôi vào xương tủy, hoặc như thể… đây là lần cuối cùng.

    Mãi cho đến khi ánh sáng xám trắng ảm đạm hắt vào từ khe rèm cửa sổ, trận cuồng phong này mới chịu dừng lại. Tôi mệt lả đi, ngất lịm trong vòng tay anh.

    Khi tôi tỉnh lại, đồng hồ đã chỉ sang chiều ngày hôm sau.

    Vị trí bên cạnh đã lạnh ngắt từ lâu. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi hương gỗ trầm hương lạnh lùng đặc trưng của anh, pha lẫn mùi vị ám muội đêm qua.

    Tôi cầm điện thoại lên theo thói quen. Màn hình sáng lên tin nhắn của Nhậm Viễn Sâm gửi lúc giữa trưa:

    [Anh có việc gấp phải bay sang Mỹ. Đợi anh về, chúng ta cần nói chuyện. Có một số việc anh muốn làm rõ với em.]

    Tim tôi hẫng một nhịp.

    Ba năm nay, quy tắc giữa chúng tôi rất rõ ràng: Anh đến thì tôi tiếp, anh đi thì tôi chờ. Chưa bao giờ anh dùng giọng điệu nghiêm trọng như “cần nói chuyện” hay “làm rõ”.

    Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành. Ngón tay tôi vô thức lướt mở trang tin tức giải trí, và dòng tít đỏ chót đập thẳng vào mắt tôi, khiến máu trong người như đông cứng:

    [NÓNG: Ái nữ nhà họ Hà và người thừa kế Giang thị chính thức ly hôn. Cặp đôi vàng tan vỡ chỉ sau 3 năm!]

    Ảnh minh họa chụp rất rõ nét. Người phụ nữ đeo kính râm bước ra từ Cục Dân chính, dáng vẻ tiều tụy nhưng vẫn toát lên khí chất cao quý. Đó là Hà Lệ – mối tình đầu, là “bạch nguyệt quang” không thể chạm tới trong lòng Nhậm Viễn Sâm.

    Nhìn ngày tháng trên bức ảnh, là hôm qua.

    Điện thoại trên tay tôi suýt rơi xuống đất.

    Mọi thứ xâu chuỗi lại thành một kịch bản hoàn hảo đến tàn nhẫn: Hà Lệ ly hôn hôm qua, tối qua Nhậm Viễn Sâm phát điên trên giường như để giải tỏa ẩn ức, sáng nay anh vội vã bay sang Mỹ – nơi Hà Lệ có thể sẽ đến để tránh bão dư luận.

    Và câu “đợi anh về có chuyện muốn nói” kia, còn có thể là gì khác ngoài hai chữ: Chia tay.

    Lồng ngực tôi đau thắt, nhưng kỳ lạ thay, tôi không khóc. Tôi chỉ cười nhạt, nụ cười méo mó phản chiếu trong gương.

    Hạ Chi, mày đang mong chờ điều gì?

    Ba năm làm tình nhân, làm “cô vợ nhỏ” ngoan ngoãn trong bóng tối, mày quên mất mình là ai rồi sao? Mày chỉ là kẻ thừa cơ chen chân vào khi anh ấy đau khổ nhất. Giờ “chính chủ” đã trở lại trạng thái độc thân, kẻ đóng thế như mày đương nhiên phải hạ màn.

    Ký ức ba năm trước ùa về như một thước phim quay chậm.

    Ngày đó, Nhậm Viễn Sâm là nam thần cao quý nhất trường Trung học Bắc Thành. Anh học giỏi, gia thế hiển hách, lạnh lùng như tuyết trên đỉnh núi. Còn tôi? Tôi chỉ là con nhỏ cận thị, tóc mái dày cộp, gia cảnh nghèo hèn, thuộc loại người mà anh sẽ chẳng bao giờ liếc mắt nhìn đến lần thứ hai.

    Cả thế giới đều biết anh và Hà Lệ là thanh mai trúc mã. Nhưng ngày Hà Lệ kết hôn, chú rể không phải là anh.

    Đêm hôm đó, tôi mặc chiếc váy hai dây màu đen hở hang nhất mà tôi từng dám mua, tìm đến quán bar nơi anh đang uống rượu giải sầu.

    Dưới ánh đèn neon mập mờ, Nhậm Viễn Sâm dựa lưng vào tường gạch, một tay đút túi quần, tay kia kẹp điếu thuốc cháy dở. Khói thuốc lượn lờ quanh khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ suy sụp của anh. Anh cô độc, và đẹp đến nao lòng.

    Tôi hít sâu một hơi, gom hết can đảm của cả cuộc đời, bước đến chắn trước mặt anh.

    Khi anh lười biếng ngước đôi mắt đen thẫm lên nhìn, tôi kiễng chân, túm lấy vạt áo sơ mi đắt tiền của anh, run rẩy đặt lên môi anh một nụ hôn vụng về.

    Cơ thể người đàn ông cứng đờ. Mùi rượu và mùi thuốc lá xộc vào khoang mũi tôi.

    Trước khi anh kịp đẩy ra, tôi đã lùi lại, cúi đầu lí nhí, giọng nói run rẩy vì sợ hãi nhưng lại cố tỏ ra lẳng lơ mời gọi:

    “Anh ơi… có kẻ xấu theo dõi em. Anh có thể… đưa em về nhà được không?”

    Đó là lời nói dối tệ hại nhất trần đời. Nhưng đêm đó, anh đã không vạch trần tôi. Anh đưa tôi về, và biến tôi thành người phụ nữ của anh.

    Trở về thực tại, tôi nhìn căn hộ cao cấp rộng lớn mà trống trải này. Nơi đây chứa đầy dấu vết của chúng tôi suốt ba năm qua, nhưng không có món đồ nào thực sự thuộc về tôi.

    Tôi không khóc lóc, không gọi điện chất vấn. Tôi biết thân phận của mình.

    Trong vòng chưa đầy hai tiếng, tôi thu dọn xong hành lý.

    Chỉ có một vali nhỏ. Quần áo hàng hiệu, trang sức đắt tiền, túi xách giới hạn mà Nhậm Viễn Sâm tặng mỗi dịp lễ tết, tôi để lại tất cả. Tôi xếp chúng ngay ngắn trên giường, bên cạnh chiếc thẻ ngân hàng anh đưa để tôi chi tiêu hàng tháng.

    Tôi chỉ mang đi những bộ quần áo giản dị tôi tự mua, chiếc laptop cũ kỹ dùng để kiếm sống, và chút tiền tiết kiệm ít ỏi của riêng mình.

    Tôi đến công ty nộp đơn xin nghỉ việc ngay trong buổi chiều, sau đó bắt taxi thẳng ra sân bay.

    Vé máy bay đi về phía Nam, đến một thị trấn sông nước cổ kính mà tôi từng ao ước được đi cùng anh nhưng chưa bao giờ dám mở lời.

    Ngồi trên máy bay, nhìn thành phố Bắc Thành dần thu nhỏ lại dưới cánh, tôi rút sim điện thoại, bẻ gãy làm đôi rồi ném vào túi rác.

    Tạm biệt, Nhậm Viễn Sâm.

    Cảm ơn anh vì giấc mộng ba năm. Em trả anh lại cho cô ấy.

    Thị trấn phía Nam đón tôi bằng một cơn mưa bụi lất phất.

    Tôi thuê một căn nhà nhỏ có sân rêu phong, nằm sâu trong ngõ hẻm yên tĩnh. Nhịp sống ở đây chậm rãi đến mức khiến người ta phát lười.

    Ban ngày, tôi xách máy ảnh đi dạo khắp các ngõ ngách, chụp lại những mái ngói rêu phong, những con thuyền trôi lững lờ trên sông. Cảnh đẹp như tranh vẽ, theo thói quen, tôi giơ máy lên định chụp gửi cho Nhậm Viễn Sâm: “Viễn Sâm, nhìn này, đẹp không?”

    Nhưng ngón tay khựng lại giữa không trung.

    Tôi sực nhớ ra, tôi đã không còn dùng số cũ, và Zalo của anh… tôi cũng đã chặn rồi.

    Cảm giác hụt hẫng ập đến như thủy triều, nhấn chìm tôi.

    Ban ngày còn đỡ, tôi có thể dùng sự bận rộn giả tạo để đánh lừa bản thân. Nhưng khi màn đêm buông xuống, sự cô đơn mới thực sự gặm nhấm tâm can.

    Tôi thường xuyên mất ngủ. Trong những giấc mơ chập chờn, tôi lại thấy Nhậm Viễn Sâm ôm lấy tôi, gọi tên tôi tha thiết. Nhưng khi tôi đưa tay ra, anh lại tan biến, bỏ lại tôi đứng giữa khoảng không lạnh lẽo, nhìn anh bước về phía một người con gái mặc váy cưới trắng tinh.

    Tỉnh dậy giữa đêm khuya, sờ lên gò má, nước mắt đã ướt đẫm từ bao giờ.

    Thì ra, rời bỏ một người mình yêu sâu đậm đến thế, lại đau đớn như việc tự tay lột đi một lớp da.

    1 Comment

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    1. shynx86
      Author
      Jan 23, '26 at 11:58

      Cool

    Note